Australia: Chiến lược Di sản thiên nhiên Tasmania 2013-2030 (Phần 1)

(Cinet)- Chiến lược Di sản thiên nhiên Tasmania được phát triển nhằm bảo tồn và quản lý di sản thiên nhiên trong giai đoạn 2013-2030, đồng thời tiếp tục hình thành kế hoạch quản lý di sản thiên nhiên trong các thập kỷ tới.

1. Giới thiệu

a. Tổng quan về Chiến lược Di sản thiên nhiên

Các mục tiêu và mục đích của chiến lược được xây dựng trên cơ sở các nguyên tắc chỉ dẫn cách thức thực hiện chiến lược. Vừa cung cấp định hướng cho các chương trình bào tồn thiên nhiên do Bộ Quản lý các ngành công nghiệp trọng điểm, công viên, nước và môi trường giám sát, chiến lược cũng đưa ra các chỉ dẫn bảo tồn di sản thiên nhiên nói chung tại Tasmania.

Chiến lược này nhằm mục đích cải thiện các kết quả trong công tác bảo tồn tại Tasmania thông qua một phương thức liên kết chiến lược trong công tác bảo tồn di sản thiên nhiên bao gồm quá trình quy hoạch và đánh giá chiến lược. Phương thức tiếp cận thiên nhiên trong công tác bảo tồn xác định nhiều quá trình tự nhiên có vai trò quan trọng với việc duy trì di sản thiên nhiên trong các không gian rộng lớn. Do đó, cần phải có sự tham gia của tất cả các nhà quản lý tài nguyên đất từ các ban ngành công và tư nhân. Phương thức tiếp cận di sản thiên nhiên mang tính chiến lược sẽ thúc đẩy nỗ lực trong công tác bảo tồn hiệu quả hơn tại một số điểm đặc biệt. Phương thức này sẽ xác định các khu di sản bản địa quan trọng trong khu bảo tồn thiên nhiên. Mục đích của chúng ta là phát triển cách thức tiếp cận phong cảnh thiên nhiên trong công tác bảo tồn sự đa dạng về mặt sinh học và địa lý trên cả hai môi trường đất và nước, đồng thời xác định các ngành kinh tế tư nhân, các ngành công nghiệp chính, du lịch sinh thái và thực trạng, lợi ích về sức khỏe và xã hội do môi trường tạo ra.
 
Ảnh minh họa. Nguồn: origin.m.radioaustralia.net.au

Cách thức tiếp cận thiên nhiên sẽ hỗ trợ xác định ưu tiên hàng đầu trong các hành động bảo tồn mang lại giá trị lớn về mặt tự nhiên đối với một phong cảnh nhằm đảm bảo sử dụng hiệu quả nguồn tài nguyên. Áp dụng một phương thức chiến lược hơn trong bảo tồn thông qua quy hoạch và đánh giá tự nhiên có thể cũng có tác dụng lớn trong áp dụng các quy định về môi trường. Các tác dụng này có thể trở nên hiệu quả khi tạo sự an tâm và tính minh bạch hơn cho những người sở hữu đất và các nhà hoạch định khi đưa ra các biện pháp bảo tồn cần thiết nhằm đảm bảo tính đa dạng về mặt sinh học và địa lý trong khu vực quy hoạch.

Chiến lược nhằm mục đích đảm bảo rằng Tasmania chuẩn bị tốt để đối mặt với một loạt các thách thức trong các thập kỷ tới và đảm bảo các cơ hội di sản thiên nhiên độc đáo sẽ cung cấp cho các cộng đồng và du khách  khi đến với Tasmania.

b. Di sản thiên nhiên là gì?

Di sản thiên nhiên là toàn bộ môi trường chúng ta đang sống. Di sản thiên nhiên bao gồm nước, không khí, đất, biển, động thực vật. Di sản thiên nhiên bao gồm sự đa dạng về mặt sinh học và địa lý, các quá trình tự nhiên trên các vùng đất liền và vùng biển. Di sản thiên nhiên cũng thường bao gồm di sản bản địa quan trọng cần phải được bảo vệ vì tầm quan trọng về mặt lịch sử.

Môi trường tự nhiên được hình thành trong quá khứ, phát triển đến hiện tại và tương lai. Chúng ta thừa hưởng môi trường tự nhiên được hình thành qua hàng tỷ năm suốt chặng đường dài lịch sử hình thành địa lý và tiến hóa sinh học, hàng nghìn năm dưới sự cai quản của người dân bản địa và hơn hai trăm năm sự định cư của người châu Âu và những người nhập cư khác.

Chúng ta hiện nay đang phải đối mặt với nhiều vấn đề sẽ tiếp tục ảnh hưởng đến di sản thiên nhiên trong tương lai với sự thay đổi khí hậu có lẽ sẽ là thách thức lớn nhất. Các hành động chúng ta đang thực hiện và sẽ làm trong các thập kỷ tới sẽ hình thành di sản tự nhiên mà chúng ta sẽ truyền lại cho các thế hệ tương lai Tasmania.

c. Phương thức tiếp cận phong cảnh thiên nhiên là gì?

Phương thức tiếp cận phong cảnh thiên nhiên là cách thức quy hoạch và quản lí một cách có hệ thống liên kết các hoạt động quản lý bảo tồn trong quá trình sở hữu và sử dụng đất. Vì lí do này, phương thức tiếp cận phong cảnh hướng tới bảo tồn đòi hỏi các nguồn thông tin xác thực cũng như sự liên kết giữa các nhà quản lý đất. Phương thức này không chỉ coi trọng về mặt môi trường mà cũng nhấn mạnh đến các nhân tố về xã hội, kinh tế và văn hóa. Các phong cảnh thiên nhiên trải rộng trên phạm vi lớn từ các khu vực quy mô nhỏ đến các dinh cơ, tài sản, các lưu vực, tới các khu vực rộng lớn, phụ thuộc vào giá trị về mặt tự nhiên cũngcần được xem xét. Phương thức này xác định sự phụ thuộc lẫn nhau về mặt tự nhiên trên các khu vưc rộng lớn. Phong cảnh thiên nhiên bao gồm cả môi trường đất và nước.

d. Tại sao di sản thiên nhiên Tasmania đáng được bảo tồn?

Di sản thiên nhiên Tasmania có lịch sử kéo dài hơn một tỷ năm. Các dãy đá cổ nhất nổi tiếng của bang có niên đại cách đây 1300 năm khi cát và các trầm tích khác được tìm thấy tại các vùng biển nông. Một số khối đá này chứa các mảnh khoáng chất ziricon với tuổi đời trên 3 tỷ năm. Trải qua 900 nghìn năm, các lớp địa chất được hình thành do núi lửa, động đất, sự đóng băng và quá trình lắng đọng từ các hệ thống sông lớn. Cách đây khoảng 200 triệu năm, vùng đất rộng lớn phía Nam Gondwana đã được hình thành.

Vào cùng thời gian đó, Gondwana bắt đầu chia tách và cách đây gần 40 triệu năm, Australia tách khỏi châu Nam Cực và bắt đầu khởi động một cuộc hành trình chậm tiến về phía Bắc. Đây là thời kỳ rất quan trọng trong quá trình phát triển Tasmania. Các nhân tố địa lý đã chia tách Gondwana tạo ra các hệ thống chưa phù hợp trong phát triển và các nhân tố này cùng kết hợp hình thành một Tasmania hình tham giác, các thung lũng và núi, phong cảnh thiên nhiên đa dạng với sự hình thành Bass Strait. Tasmania tách khỏi phần lục địa Australia cách đây 8000 năm khi diễn ra trận lụt Bass Strait sau đợt đóng băng cuối cùng và sự tăng liên tục mực nước biển. Sự tách biệt cùng với sự mở rộng về phía Nam của hòn đảo, các dạng địa hình khác nhau, đất đá và khí hậu đã tạo nền tảng hình thành di sản thiên nhiên của vùng.

Thảm thực vật của Tasmania bao gồm các khu rừng gỗ cứng nở hoa cao nhất thế giới, một trong những dải rừng nhiệt đới với khí hậu ôn hòa và nét cổ xưa liên tục được mở rộng và những bãi than bùn trải rộng nhất Australia. Tách biệt khỏi vùng đất liền Australia đã tạo một thảm thực vật độc đáo cho Tasmania, đặc biệt tại các vùng núi cao. Những tầng rêu xanh, rêu tản, địa y và nấm rấtđa dạng tại Tasmaina. Các thảm thực vật dưới chân núi được xem như có vị trí quan trọng duy trì sự độc đáo và tính đa dạng của hệ sinh thái trên toàn cầu.

Nhiều động vật hoang dã tại Tasmania mà bạn sẽ không thể tìm thấy ở bất kỳ nơi nào khác trên thế giới. Quỷ Tasmania được biết đến trên toàn thế giới. Các điểm nổi bật khác của Tasmania bao gồm đại bàng đuôi nhọn, tôm hùm đất nước ngọt khổng lồ là loài động vật không xương sống lớn nhất trên thế giới. Tasmania cũng có nhiều loài động vật di cư đến bao gồm chim hải âu từ Cực bắc để tận dụng nguồn thức ăn vào mùa hè tại Tasmania và sinh sản trên các đảo ngoài khơi.

Tasmania có đường bờ biển kém phát triển nhất tại vùng Đông Nam Australia với hàng trăm hòn đảo chưa có dấu chân người. Một số đường bờ biển chứa khu di tích bản địa, đặc biệt các bãi vỏ sò với sự đa dạng và quy mô lớn gần như không thể tìm thấy bất kì nới nào khác trên thế giới. Các hệ thống sông ngòi Tasmania tạo bậc thang di cư cho những chú cá voi vòm và các tầng thức ăn cho các chú cá voi phương Nam. Môi trường biển nổi tiếng với các khu rừng tảo rộng lớn, các dải san hô, thảm cỏ biển trải dài và các loài độc đáo như cá vảy chân. Tại Cảng Davey và Macquarie, chất nhuộm màu Tanin và sự phân tầng tại các luồng nước ở cửa sông đã tạo nên các hệ sinh thái độc đáo với các loài cây vùng nước sâu và các loài động vật sinh sống tại các vùng nước nông.

Môi trường nước Tasmania bao gồm một mạng lưới trải rộng với các con sông, suối và vùng đầm lấy chứa các hồ lớn, hồ nhỏ trên núi và đầm lầy nhỏ. Nhiều hệ thống sông, suối và đầm lầy có giá trị lớn về sinh học ở tầm quốc gia và quốc tế bao gồm 10 khu đầm lầy nằm trong Danh sách Ramsar về các vùng đất ngập nước có tầm quan trọng quốc tế. Tasmania cũng sở hữu các luồng dẫn nước ổn định trên quy mô lớn như các con sông Davey và con sông mới – sự khác lạ và rất hiếm gặptại vùng Đông Nam Australia.

Khu vực Di sản thế giới hoang dã Tasmania và Đảo Macquarie được đưa vào trong danh sách Di sản thế giới. Hầu hết toàn bang được liệt kê là một trong 15 cảnh đẹp thiên nhiên quốc gia được công nhận là các môi trường mang lại những cuộc trải nghiệm văn hóa và tự nhiên tầm cỡ thế giới. Tasmania vẫn giữ được các thảm thực vật bản địa còn nguyên vẻ cổ xưa và sở hữu nguồn thông tin đồ sộ về công tác bảo tồn các khu vực này với hơn 45% các vùng đất công và tư nhân được lưu trữ thông tin. Di sản thiên nhiên Tasmania thực sự có nét độc đáo riêng.

e. Ảnh hưởng của người bản xứ đến di sản thiên nhiên Tasmania

Phong cảnh, hệ sinh thái và các thảm thực vật tạo nên di sản thiên nhiên độc đáo của Tasmania được hình thành trên 10 nghìn năm dưới sự cai quản của người bản địa Tasmania. Những người dân bản địa Tasmania trở thành một tổ chức biệt lập lâu đời nhất trong lịch sử. Họ sử dụng nhiều nguồn đá được silic hóa như những mỏ đá và các hang động hiện vẫnđang được sử dụng, các bãi đá và đụn cát vùng ven biển. Do quá trình lịch sử lâu dài, nhiều khu vực có giá trị di sản cao tại Tasmania cũng bao gồm di sản bản địa quan trọng.

Một minh chứng khác về ảnh hưởng của nền văn hóa bản địa đối với phong cảnh bao gồm sử dụng lửa cho nhiều mục đích cụ thể qua hàng thiên niên kỷ, kết hợp với đất, khí hậu và địa hình nhằm tăng cường quy mô lãnh thổ và các vùng biên giới cũng như sự phân bố rộng các loài thực vật. Phong cảnh tồn tại dưới cách quản lý sử dụng lửa của người dân bản xứ được thể hiện một cách đặc trưng với các đường biên giới hiểm trở giữa những loài thực vật và các tán rừng đặc biệt tại các khu rừng bạch đàn. Các thảm cỏ và những rừng gỗ mọc đầy cỏ thường xuyên bị đốt cháy trong quá trình người thổ dân Úc sử dụng lửa để đốt thảm thực vật nhằm tăng cường săn bắn và thay đổi các hệ động thực vật trên vùng đất này.

Mặc dù các cơ chế sử dụng lửa của người thổ dân Úc đã chấm dứt tại hầu hết các nơi thuộc bang trong 200 năm qua, huyền thoại về cách đốt cháy của họ vẫn còn lưu lại trong phong cảnh thiên nhiên. Nhiều người Tasmania coi các hệ sinh thái này là các phong cảnh thiên nhiên quan trọng và có vai trò đặc biệt quan trọng về mặt văn hóa đối với cộng đồng người dân bản xứ Tasmania ngày nay.
 
Ảnh minh họa. Nguồn: diadiemdulichthegioi.blogspot.com

f. Sự cần thiết của chiến lược

Di sản thiên nhiên có vai trò rất quan trọng đối với tương lai của cộng đồng xét về mặt kinh tế và an ninh xã hội. Chiến lược hỗ trợ phương thức làm giàu có kho tàng văn hóa đời sống của người Tasmania và nhiều ngành kinh tế như du lịch, nông nghiệp và lâm nghiệp. Nhiều người bị lôi cuốn đến với bang để trải nghiệm nét đẹp hoang dã và hệ động thực vật độc đáo cũng như quá trình địa mạo. Nguồn nước khá dồi dào và sạch, sự miễn nhiễm các bệnh và loài gây hại là nhân tố tạo điều kiện cho các ngành công nghiệp chính và quá trình sản xuất năng lượng sạch có vai trò quan trọng tạo Thương hiệu Tasmania. Danh tiếng của Tasmania về các sản phẩm có chất lượng chính là cách thức để tạo nên thương hiệu.

Ngoài duy trì sự giàu có về mặt kinh tế, xã hội và văn hóa, di sản thiên nhiên có giá trị đích thực mà đã được quốc tế công nhận. Chúng ta có trách nhiệm đối với các thế hệ tương lai trong bảo tồn các giá trị tự nhiên và nếu có thể tăng cường các điều kiện cho các giá trị di sản hiện còn bị đánh giá thấp. Di sản thiên nhiên cũng bao gồm các khu di sản của người thổ dân có vai trò rất quan trọng cần phải được bảo tồn và lưu giữ.

Hiện nay chúng ta đang phải đối mặt với nhiều thách thức bao gồm sự thay đổi khí hậu, các loài và mầm mống gây bệnh lan tới vùng đất này, cơ chế sử dụng lửa thay đổi, sự mất đi nơi cư trú, sự xuống cấp và sự manh mún cũng như những thay đổi trong sử dụng đất. Những thách thức này đặt ra các vấn đề nan giải và các vấn đề mới trong công tác bảo tồn tại Tasmania. Chúng ta phải xác định các vấn đề này nhằm bảo đảm lợi thế về mặt tự nhiên và duy trì tài sản thiên nhiên, kinh tế, văn hóa và xã hội cho các thế hệ tương lai. Một phương thức tiếp cận chiến lược cần phải được chuẩn bị để vượt qua những thách thức mà chúng ta phải đối mặt.

Bộ chịu trách nhiệm về quản lý và duy trì ổn định các tài sản thiên nhiên và văn hóa của Tasmania sẽ mang lại lợi ích cho các cộng đồng và nền kinh tế. Chiến lược này đưa ra các ưu tiên hàng đầu trong hoạt động bảo tồn do Bộ thực hiện, tăng cường các mục tiêu của Hệ thống quy hoạch và quản lý các nguồn tài nguyên thiên nhiên tại Tasmania. Để thực hiện một cách hiệu quả, phương thức tiếp cận của Bộ phải có sự liên kết giữa và trong mọi cấp chính quyền với sự tham gia tích cực của các bên liên quan và cộng đồng trên toàn bang.

g. Các nguyên tắc chỉ dẫn

Các nguyên tắc sau đây sẽ chỉ dẫn cách thức đạt được tầm nhìn, mục đích và mục tiêu của chiến lược và cách thức thực hiện hành động:

*Di sản thiên nhiên có giá trị đích thực

Sự đa dạng về mặt sinh học, địa lý và các quá trình tự nhiên có giá trị đích thức nên được bảo tồn dù chúng có hoặc chưa mang lại lợi ích trực tiếp cho chúng ta.

*Bảo tồn tại chỗ là ưu tiên hàng đầu

Sự đa dạng về mặt sinh học và địa lý cần phải được bảo tồn một cách tốt nhất thông qua bảo tồn hệ động thực vật hiện nay và các quá trình tự nhiên.

*Tiếp cận trên phạm vi phong cảnh thiên nhiên tạo điều kiện phân bổ một cách chiến lược và hiệu quả các nguồn tài nguyên thiên nhiên cần được bảo tồn.

Bảo tồn hiệu quả di sản thiên nhiên xét trên phạm vi của phong cảnh thiên nhiên trải rộng khắp các vùng đất công và tư nhân. Phương thức tiếp cận phong cảnh thiên nhiên có thể liên kết nỗ lực trong bảo tồn sự đa dạng về mặt sinh học và địa lý một cách chiến lược và hiệu quả trong khi xem xét các vấn đề liên quan đến di sản văn hóa, các ngành kinh tế địa phương, cơ sở hạ tầng, nông nghiệp, du lịch sinh thái, những lợi ích về mặt sức khỏe và xã hội của môi trường.

*Khung quản lý dựa trên mức độ rủi ro và khả năng thích ứng rất quan trọng đối với các quyết định bảo tồn hiệu quả và hợp lý

Các phương thức quản lý linh động sử dụng kinh nghiệm về mặt khoa học và trải nghiệm thực tế nhằm tăng cường công tác bảo tồn có tính hiệu quả nhất khi kết hợp với phương thức phân tích mức độ rủi ro trong quản lý di sản thiên nhiên và phân bổ các nguồn lực.

*Áp dụng nguyên tắc phòng ngừa

Nguy cơ làm hại đến môi trường một cách nghiêm trọng hoặc tình trạng không thể khắc phục được, thiếu những dẫn chứng xác thực về mặt khoa học không nên được sử dụng như một lý lẽ để trì hoãn các biện pháp ngăn ngừa sự phá hủy môi trường.

*Quản lý trong điều kiện thay đổi về mặt khí hậu

Áp dụng các nguyên tắc sinh thái cơ bản và thực hiện các chiến lược bảo tồn sẽ cung cấp cơ sở phù hợp trong tiến hành các biện pháp cứng rắn nhằm tăng cường khả năng phục hồi và sự phù hợp của các giá trị tự nhiên trong quá trình đối mặt với những thay đổi khí hậu. Phương thức quản lý phải có sự linh động cho phép đổi mới trong một môi trường luôn thay đổi.

*Đánh giá cao cộng đồng bản xứ Tasmania và tôn trọng truyền thống của họ

Các hành động của người bản xứ trong lịch sử có ảnh hưởng quan trọng đến hình thành di sản thiên nhiên và các khu vực di sản của người bản xứ có giá trị rất quan trọng nằm trong quá trình hình thành một số di sản thiên nhiên. Những nỗ lực bảo tồn tính đa dạng về sinh học và địa lý phải chú trọng đến các di sản bản địa, đánh giá cao và tôn trọng văn hóa, giá trị, sự đổi mới, hoạt động và sự hiểu biết của cộng đồng bản địa Tasmania.

*Sự tham gia của toàn cộng đồng

Sự bảo tồn và quản lý các di sản phụ thuộc vào sự tham gia tích cực của cộng đồng. Những người Tasmania là những người ra quyết định tối quan trọng về thực hiện hiệu quả chiến lược. Tất cả các thành viên trong cộng đồng nên có cơ hội đóng góp vào kết quả của chiến lược.

*Sự công bằng liên thế hệ

Các thế hệ của chúng ta nên đảm bảo duy trì tính đa dạng và khả năng phát triển của di sản thiên nhiên Tasmania và tăng cường cho các thế hệ tương lai trong hoàn cảnh phù hợp.
 
Ảnh minh họa. Nguồn: dautuquocte.org

2. Bối cảnh và cơ cấu của chiến lược

Ngày càng có nhiều chính sách quốc tế, quốc gia và bang cùng với khung pháp lý chỉ dẫn sự phát triển của chiến lược này. Chiến lược xây dựng trên cơ sở khung pháp lý và những kinh nghiệm trước đây trong khi tập trung vào phát triển Tasmania. Đặc biệt, chiến lược dựa trên những kinh nghiệm từ Chiến lược Bảo tồn thiên nhiên Tasmania 2002-2006 và Chiến lược Bảo tồn các loài bị đe dọa. Chiến lược này có nội dung phù hợp với Chiến lược Bảo tồn sự đa dạng sinh học Australia 2010-2030 và Hiến chương Di sản thiên nhiên Australia. Khung thời gian cho chiến lược khá dài, cho phép chúng ta tập trung vào một phương thức có tính chất hệ thống, liên kết và tính kế hoạch trong quản lý tất cả các bộ phận của di sản thiên nhiên. Mặc dù chiến lược kéo dài đến năm 2030, quá trình thực hiện phải nhằm mục đích mang lại lợi ích cho di sản thiên nhiên của Tasmania trong các thập kỷ sau năm 2030.

Kế hoạch Phát triển kinh tế của chính phủ Tasmania nhằm mục đích tăng cường sự phồn thịnh của mọi cộng đồng người dân Tasmania thông qua sự phát triển kinh tế có vai trò giữ vững sự ổn định về mặt xã hội và môi trường. Chiến lược Di sản thiên nhiên hỗ trợ  Kế hoạch Phát triển kinh tế bằng cách tăng cường hình thức công nhận khả năng lưu giữ và phát huy các giá trị của di sản thiên nhiên nhằm tăng cường sự phồn thịnh về mặt kinh tế. Chiến lược cũng tăng cường sự phát triển kinh tế mang lại sự ổn định về môi trường và tạo niềm lạc quan về giá trị của các di sản thiên nhiên đối với mọi người dân Tasmania.

Chiến lược bao gồm các mục đích, mục tiêu và hành động cũng như kết quả được đưa ra nhằm đạt được tầm nhìn.

Chiến lược bao gồm bốn mục đích. Mục đích đầu tiên là duy trì và lưu giữ di sản thiên nhiên trong một môi trường luôn thay đổi. Các mục đích hai và ba liên quan đến tăng cường các mối quan hệ đối tác, sự tham gia của các bên, nâng cao nhận thức và tăng cường sự tham gia của các nhóm liên quan và cộng đồng. Mục đích bốn chỉ ra cách thức thực hiện chiến lược bao gồm các hành động ưu tiên trong năm năm đầu tiên. Bốn mục đích bao gồm:

- Mục đích 1: Các giá trị của sự đa dạng về mặt sinh học và địa lý được xác định, hiểu đúng và được bảo tồn tại Tasmania.

- Mục đích 2: Tất cả các bên liên quan và cộng đồng có cơ hội hỗ trợ và bảo tồn di sản thiên nhiên.

- Mục đích 3: Người dân Tasmania hưởng các lợi ích về xã hội.

- Mục đích 4: Chiến lược Di sản thiên nhiên được thực hiện theo cách thức liên kết, hiệu quả nhằm đạt được các kết quả khả quan và cải thiện hoạt động thông qua sự trải nghiệm.

3. Các mục đích và mục tiêu của chiến lược

3.1. Mục đích 1: Các giá trị của sự đa dạng về mặt sinh học và địa lý được xác định, hiểu đúng và được bảo tồn tại Tasmania.

3.1.1. Mục tiêu 1: Luôn sẵn có kiến thức và thông tin cần thiết cho hoạt động bảo tồn sự dạng sinh học và địa lý.

Thông tin chính xác luôn là nhân tố quan trọng nhất để đưa ra những quyết định phù hợp, quy hoạch chiến lược và đánh giá hợp lý cho dù có nhiều khoảng cách về trình độ nhận thức. Ví dụ, chúng ta có nguồn thông tin hạn chế về các loài cây có mạch và các loài động vật không xương sống và các thông tin ít liên quan đến sự đa dạng sinh học biển. Bản đồ sinh sống trong môi trường biển và đất liền không đầy đủ và nhiều khu vực trong bang vẫn chưa được giám sát về mặt giá trị di sản xét trên lĩnh vực địa lý.

Chúng ta có sự hiểu biết hạn chế về mối quan hệ tương tác giữa các loài và vai trò của chúng trong hệ sinh thái. Nhiều thông tin hơn cũng cần thiết để tìm hiểu về cách thức các quá trình tự nhiên diễn ra và chịu ảnh hưởng bởi các hoạt động của con người, cách thức chúng thích nghi với những hành động quản lý môi trường của con người. Để phát triển phương thức tiếp cận từ thiên nhiên trong bảo tồn và quy hoạch cần phải có các quy trình và biện pháp mới cũng như cách tiếp cận với các nguồn kiến thức và thông tin mới.

Quản lý là hoạt động quan trọng để đánh giá các giá trị tự nhiên, tìm hiểu sự thay đổi và các nguy cơ mới, đồng thời đánh giá tính hiệu quả trong quản lý và thực hiện các biện pháp bảo tồn. Điều này sẽ tăng cường phát triển một phương thức quản lý linh động phù hợp và cần thiết để vượt qua các thách thức về sự biến đổi khí hậu cũng như các quá trình đe dọa đến môi trường khác trong các thập kỷ tiếp theo. Chiến lược nhằm mục đích tăng cường tính hiệu quả trong hoạt động quản lý bằng cách xác định các mục tiêu quản lý, liên kết các hoạt động thu thập dữ liệu, quản lý và phân tích thông tin, áp dụng công nghệ mới. Để xóa bỏ khoảng cách về mặt trình độ, cần phải gắn liền với các nghiên cứu khóa học và tính cấp thiết trong quản lý.

*Các hành động dài hạn nhằm hỗ trợ mục tiêu 1 đến năm 2030

- Thực hiện và liên kết hoạt động thu thập thông tin tăng cường về di sản thiên nhiên, đồng thời quản lý các hệ thống gắn liền với các quy định về báo cáo thông tin lên cấp bang và quốc gia, liên kết với quá trình ra quyết định và quy hoạch chiến lược của Bang, khu vực và tại địa phương.

- Tiếp tục xác định yêu cầu về mặt thông tin cần thiết cho bảo tồn các di sản thiên nhiên và các hành động nhằm xóa bỏ các khoảng cách về mặt tri thức.

*Kết quả của mục tiêu 1:

- Thông tin cần thiết cho hoạt động bảo tồn thiên nhiên phù hợp, quy hoạch chiến lược và đánh giá hợp lý được ưu tiên hàng đầu, được thu thập một cách thống nhất và được duy trì trong cơ sở dữ liệu mang tính hệ thống.

- Nghiên cứu khoa học gắn liền với yêu cầu về mặt quản lý và bảo tồn.

Hồng Nhung (lược dịch, nguồn: dpipwe.tas.gov.au)