Ngọt lành quả chuối quê mình

(Cinet)- Cúng rằm, mồng một, ngày giỗ và nhất là ngày tết luôn có nải chuối thắp hương. Mâm ngũ quả mà nền là nải chuối xanh, nền của ngũ sắc - dáng cong, quả đều lại đếm số quả lẻ thì thật tuyệt vời. Nghe nói người Hoa không bày chuối cúng vì chuối mọc ở bờ ở bụi. Nghe cũng là lạ, cũng hợp lý. Bụi chuối mà. Nhưng mâm ngũ quả Việt mình là có nải chuối. Thói quen hay tập tục thì cũng đã từ xưa thành lệ. Mà cái lệ gì mà chẳng do con người đặt ra. Từ xửa xưa, từ ban đầu gọi đấy là bụi chuối, buồng chuối, nải chuối, quả chuối thì nó là chuối.
Ngọt lành quả chuối quê mình - ảnh 1
 Mâm ngũ quả mà nền là nải chuối xanh, nền của ngũ sắc - dáng cong, quả đều lại đếm
số quả lẻ thì thật tuyệt vời. Ảnh: baotintuc.vn
Xưa, ở trước nhà có một mảnh sân nhỏ, bà trồng một cây chuối và 2 cây na. Là một cây chuối thôi vì đất hẹp, cứ có cây con nào ló lên là bà lại phạt đi luôn. Cây chuối trổ buồng nhìn thích lắm, ai đi qua cũng nhìn thích lắm. Ở giữa phố phường Hà Nội mà có một cây chuối trổ buồng ai đi qua mà chẳng ngắm nhìn. Thế là mỗi ngày lại thấy hoa chuối nở, nải chuối bé bé xinh xinh hình thành. Bà chẳng lấy nhiều nải đâu. Mới có 5, 7 nải bà đã cắt. Bà bảo lấy ít nải cho quả to ngon, cho dáng nải chuối đẹp. Khi nải chuối bắt đầu già, có lần buồng chuối bắt đầu có quả hơi ngả màu bà mới cắt. Bà cắt chuối từng này xếp vào chum to rồi thắp hương để dấm. Nhơ đến chuối chín cuốc lại nhớ bà, lại thương bà lắm. Có lần bà cứ nấn ná cho buồng chuối già quả thêm chút, thế là sớm mai dậy bị thiên hạ trèo qua rào cắt trộm. Bà thì ngơ ngẩn, lẩm bẩm vì tiếc. Cháu thì mếu máo khóc vì thương bà buồn. Bà sống ở phố nhưng nhớ quê. Cây chuối, cây na và cả gốc trầu cay bà trồng là niềm vui quanh quẩn sớm tối.

Sớm nay cô bán chuối mua quen không đi chợ, không mua được nải chuối dăm. Một gánh chuối dăm, nải nào cũng nhỏ, quả nào cũng còi còi. Xưa đã thích ăn chuối dăm cứng quả mà ngọt, mà vừa miệng. Lâu nay trái quả cũng như rau bị chăm bón, bị dấm chín bằng nhiều loại hóa chất cứ xanh non mượt mà, cứ phổng phao to tát, thế mà lại ngại chẳng muốn mua. Một nải chuối dăm vừa ít quả vừa nhỏ xinh ăn một lúc 2, 3 quả, ăn một ngày là hết.

Người ta cái gì cũng phải học mới biết – ông bảo thế. Ăn quả chuối cũng phải học bóc vỏ. Nhìn quả chuối bóc tuột vỏ khi ăn nhớ lời ông dạy lúc bé thơ. Bẻ đôi quả chuối ra, rồi bóc đến đâu ăn tới đó. Quả chuối dăm bé bỏng chắc chẳng cần bẻ đôi, nhưng ăn từ từ bóc vỏ từ từ thì chắc vẫn phải như vậy.

Mùa cốm, bà mua hạt cốm đầu nia về thắp hương cùng nải chuối chín cuốc vàng ươm. Cả nhà lại quây quần ăn chuối cùng cốm xanh non. Vừa ăn chuối vừa bốc hạt cốm rắc lên miếng chuối sắp cắn vị ngọt mềm lẫn vị ngọt dẻo thơm. Ông còn ăn chuối với lạc bà rang ủ nóng, bong vỏ nữa. Chuối và lạc ăn vừa ngọt vừa bùi. Ngày tuần thắp hương đĩa xôi, nải chuối, lại được ăn xôi với chuối cũng rất ngon. Nắm nắm xôi nhỏ vừa miệng ăn kèm miếng chuối, chạy quanh nhà. Hỏa ra ăn chuối nhiều vị, nhiều kiểu thật. Lại còn ăn chuối với pho mat như người nước ngoài nữa cũng rất ngon vì lạ miệng, vì vị ngầy ngậy hợp thành.

Chuối có quanh năm, nhưng mùa hè ăn chuối tây quả tròn, mập, ăn chuối tiêu vị chua chua. Mùa thu đông ăn chuối tiêu chín cuốc. Khoa học nói ăn chuối bổ. Người ta bảo đau dạ dày, thấp khớp không nên ăn chuối. Thế mà có người thấp khớp nặng ăn lại bảo chẳng thấy sao. Cứ ăn thôi, quả chuối vườn nhà, bụi chuối quanh nhà vừa thơm ngon vừa rẻ lại ít lo lắng.

Nải chuối bình dị, gần gụi chẳng kể sang giàu, nghèo khó mà quy tụ ấm áp tình người.   
  
Bốn mùa quanh năm, sang thu hương cốm rồi lại lập đông heo may và xuân đến rộn ràng, nhớ quả chuối chín quốc vàng ươm, lấm tấm chấm nâu như chấm của hương của khói hương, giống như vỏ trứng của chim cuốc. Bây giờ đã có thêm nhiều hoa quả nhập khẩu, thế mà những nải chuối quê nhà vẫn luôn là loại quả không thể thiếu trên mâm ngũ quả của người Việt. Nải chuối bình dị, gần gụi chẳng kể sang giàu, nghèo khó mà quy tụ ấm áp tình người.

Trình Phố

 
 

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác