Điện ảnh Việt Nam: Một nền điện ảnh luôn gắn bó với số phận nhân dân

Cách mạng Tháng Tám là cuộc cách mạng giải phóng dân tộc. Những thước phim đầu tiên ghi lại không khí ngày Bác Hồ đọc bản Tuyên Ngôn Độc Lập cũng do một người dân quay được và lưu giữ. Trải qua hơn 60 năm, nền điện ảnh cách mạng luôn bám sát từng bước thăng trầm của lịch sử dân tộc.

Điện ảnh Việt Nam: Một nền điện ảnh luôn gắn bó với số phận nhân dân - ảnh 1

Chúng ta chắc chắn không thể quên những cảnh sống cơ cực của nhân dân ta trước cách mạng qua những bộ phim như Chị Dậu, Làng Vũ Đại ngày ấy, Sao Tháng Tám v.v… Điều đáng nói là những bộ phim ấy đều được làm trong thời kỳ kinh tế gặp nhiều khó khăn, song Nhà nước vẫn dành một khoản kinh phí nhất định để ngành điện ảnh xây dựng lại những hình ảnh lịch sử dân tộc. Ngoài giá trị nghệ thuật, những thước phim đó còn có ý nghĩa tham khảo về hiện thực đất nước thời kỳ đó.
Trong kháng chiến chống Pháp, những người làm điện ảnh trẻ cả tuổi đời và tuổi nghề đã cùng quân và dân hành quân lên Việt Bắc, Đồng Tháp Mười… Họ chế tạo những chiếc máy quay phim từ những cánh rừng, bám trụ trong những chiến hào, đối mặt với quân thù để sáng tạo ra những bộ phim như Trận Mộc Hóa, Chiến dịch Trà Vinh, Giữ làng giữ nước, Trở lại Điện Biên, Người chiến sĩ trẻ, Hai người lính… Có thể số lượng những thước phim còn khiêm tốn, song bên trong những hình ảnh đó, người xem cảm nhận được lòng dũng cảm, sự say mê và ý thức trách nhiệm của người nghệ sĩ điện ảnh đối với cuộc kháng chiến oai hùng của nhân dân.

Điện ảnh Việt Nam: Một nền điện ảnh luôn gắn bó với số phận nhân dân - ảnh 2 Điện ảnh Việt Nam: Một nền điện ảnh luôn gắn bó với số phận nhân dân - ảnh 3

                       Cảnh trong phim Chị Tư Hậu

                  Cảnh trong phim Chị Dậu

Diện mạo lịch sử của nhân dân ta trong thời kỳ chống Mỹ cũng được các chiến sĩ - nghệ sĩ điện ảnh phản ánh trung thực. Những bộ phim như Chung một dòng sông, Chị Tư Hậu, Em bé Hà Nội, Nổi gió, Cánh đồng hoang… đã trở thành những trang sử - hình ảnh sinh động mang nhiều ý nghĩa. Để có được những bộ phim đó, những người làm phim, như nhà thơ Xuân Diệu đã viết: “Tôi cùng xương thịt với nhân dân tôi/ Cùng đổ mồ hôi, cùng sôi giọt máu”. Họ ra trận làm phim với cảm hứng thời đại, rồi tư tưởng nhân dân, cho nên, những câu chuyện và nhân vật trên màn ảnh đã có sức sống mãnh liệt trong quần chúng. Có thể nói, trong lịch sử điện ảnh thế giới, hiếm có lịch sử điện ảnh của dân tộc nào gắn chặt với số phận nhân dân như nền điện ảnh Việt Nam.

Rồi những thước phim về xây dựng đất nước như Khói trắng, Vườn cam, Đêm miền yên tĩnh, Đứng trước biển, Pho tượng, Khoảng cách còn lại… đã thêm một lần khẳng định sứ mệnh của nền điện ảnh cách mạng và tính công dân của người nghệ sĩ.

Trong tình hình hiện nay, khi Nhà nước chủ trương xã hội hóa điện ảnh, vấn đề đặt ra là làm sao cân đối giữa những bộ phim giải trí và phục vụ nhiệm vụ chính trị. Việc làm phim tuyên truyền không đơn giản một chiều như trước mà đòi hỏi người nghệ sĩ am hiểu thực tế và đời sống nhân dân một cách chân thực và sâu sắc hơn. Nhà nước vẫn sẵn sàng tài trợ cho những tác phẩm nói lên được những buồn vui và khát vọng của nhân dân. Sự nổi tiếng đó góp phần làm nên truyền thống của điện ảnh Việt Nam.

Theo TGĐA

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác