Giám đốc Công ty BHD và VietNam Media Copr: Phim Việt sẽ sớm có mặt ở Cannes, Venice hoặc Berlin

“Trong một tương lai rất gần, khoảng dưới 2 năm, điện ảnh Việt Nam sẽ có mặt tại các LHP hàng đầu như Cannes, Venice hay Berlin. Tôi khẳng định điều này dựa trên những kinh nghiệm khi làm việc nhiều năm với các LHP quốc tế”. Chị Ngô Bích Hạnh, Giám đốc Công ty BHD và Vietnam Media Corp, một chuyên gia đi các liên hoan phim và hội chợ phim quốc tế phát biểu.

Cảnh trong một số bộ phim kinh điển của điện ảnh Việt Nam: Cánh đồng hoang, Bao giờ cho đến tháng 10, Con chim Vành khuyên, Chị Tư HậuCảnh trong một số bộ phim kinh điển của điện ảnh Việt Nam: Cánh đồng hoang, Bao giờ cho đến tháng 10, Con chim Vành khuyên, Chị Tư Hậu

Điện ảnh Việt Nam rất có tiềm năng

Có không ít nghệ sỹ khi làm việc hoặc giao lưu với đồng nghiệp nước ngoài nhận thấy điện ảnh Việt còn xa lạ, vô danh trên bản đồ. Là một chuyên gia phát hành phim Việt ra thị trường nước ngoài đồng thời có nhiều dịp tham gia các hoạt động điện ảnh quốc tế, chị có chung cảm giác này không?

Tôi hiểu cảm giác của những người yêu mến và bức xúc với thực trạng của nền điện ảnh nước nhà, nhưng tôi nghĩ rằng họ hơi cực đoan khi cho rằng điện ảnh Việt Nam ở nowhere (không ở đâu cả). Thế giới có bao nhiêu quốc gia và trong số ấy có bao nhiêu nền điện ảnh được bạn bè quốc tế biết đến, hay nói cách khác là bao nhiêu nước hiện diện trên bản đồ điện ảnh. 
Ở các LHP, có nhiều nền điện ảnh mà khi hỏi đến còn chả ai biết tý thông tin gì, còn khi hỏi đến điện ảnh Việt Nam, ít nhất có những người còn từng nghe thấy, người ta còn có thể nhắc đến tên một vài bộ phim… Tôi nghĩ đó cũng không phải thực tế bi quan.

Vậy chị xếp vị trí của nền điện ảnh Việt Nam ở đâu so với khu vực?

Từ góc nhìn của mình, tôi thấy điện ảnh Việt Nam có một vị trí tương đối so với các nền điện ảnh trong khu vực. Chẳng hạn, so với Indonesia, Malaysia, Singapore thì chúng ta cũng không đến nỗi tệ. Và nhìn về tương lai trong khu vực Đông Nam Á, điện ảnh Việt Nam rất có tiềm năng.

Việt Nam có văn hóa và lịch sử khá đặc biệt… để lại cho chúng ta rất nhiều câu chuyện hay, rất nhiều thứ có thể là chất liệu tốt để làm phim.

Bản chất của điện ảnh là sự đa dạng văn hoá, đa sắc tộc, người ta muốn nhìn các nền văn hoá khác nhau. Khi ngắm 1 cô hoa hậu chân dài, trang điểm kỳ công, ăn mặc sành điệu, ta thấy hấp dẫn và ngưỡng mộ. Nhưng 1 cô thôn nữ mộc mạc, ăn mặc giản dị, có những nét duyên ngầm có thể làm ta thấy quyến rũ và yêu mến. Không nhất thiết phải chân dài, có nhiều kiểu đẹp trong cuộc sống và có thể toả sáng theo nhiều cách. Tôi không tự ti về điện ảnh Việt. 

2 năm nữa, phim Việt sẽ có mặt ở Cannes, Venice hoặc Berlin 

Các nước trong khu vực như Thái Lan, Malaysia, Philippines, Singapore… đều ít nhiều đã có tiếng nói ở các LHP quốc tế lớn. Dù yếu tố này không hẳn phản ánh toàn bộ nền điện ảnh, nhưng cũng tạo thương hiệu và niềm tự hào. Điện ảnh Việt Nam, theo chị, còn khoảng cách bao xa với những sân chơi này?

Điện ảnh Việt Nam hiện nay mỗi năm mới chỉ sản xuất hơn 10 phim, thì vị trí mà chúng ta có hiện tại cũng không phải là tệ. Có ít phim sản xuất nên xác xuất phim hay chưa cao, nhưng Việt Nam cũng đã có 1 số giải thưởng LHP quốc tế có tiếng tăm tầm châu lục. Phải nói rằng đó là những nỗ lực đáng ghi nhận của những nhà làm phim Việt Nam.

Chúng ta chưa đến được các LHP bậc nhất như Cannes, Venice, Berlin nhưng trong 1 tương lai rất gần, khoảng dưới 2 năm, chắc chắn phim Việt Nam sẽ có mặt tại các LHP đó. 

Chị nói là dưới 2 năm, nếu nhìn vào những dự án phim Việt xung quanh giai đoạn này có thể khoanh vùng được những tác phẩm ấy…

Tôi không muốn và cũng chưa dám chỉ ra một tác phẩm cụ thể nào, vì việc được chọn vào LHP còn phụ thuộc nhiều yếu tố. Nhưng tôi khẳng định điều này dựa trên những kinh nghiệm của mình khi làm việc với các LHP quốc tế. 

Thiếu kinh phí, thiếu người tài, thiếu công nghệ, đào tạo kém, khán giả thờ ơ, chưa có cơ chế… đã có rất nhiều ý kiến của báo chí, khán giả và những người làm nghề bắt mạch điện ảnh nước nhà. Còn nhìn nhận của chị?

Điện ảnh đã có những tín hiệu vui, ví dụ khán giả đến rạp xem phim Việt nhiều hơn. Bằng chứng là các phim có doanh thu lớn nhất trong các năm gần đây đều là phim Việt và thường doanh thu này có thể cao gấp 3-5 lần so với phim nước ngoài có doanh thu cao nhất trong năm.

Tuy điện ảnh Việt Nam còn có quá nhiều việc phải làm để tạo dựng thương hiệu nhưng tôi nghĩ nó đang trên đà của sự phát triển… 

Vấn đề của điện ảnh Việt Nam là chưa có nền công nghiệp. Sự phối hợp tập thể trong hệ thống sản xuất chưa được xây dựng một cách chuyên nghiệp. 

Điện ảnh là một bộ môn nghệ thuật, nhưng cũng là một ngành công nghiệp. Nếu trong hội hoạ, văn chương, một người có thể bằng tài năng và nỗ lực đạt được thành công không bị phụ thuộc ai hết, thì trong điện ảnh, điều này là không thể.

Chúng ta có những tài năng, ở từng bộ phận, từng vị trí vẫn có những người nhưng kết hợp những cá nhân ấy hoạt động trong hệ thống sản xuất phim như thế nào là điều quan trọng hơn. 
Nền điện ảnh Việt Nam đang còn ở 1 giai đoạn rất sơ khởi của tiến trình phát triển, đội ngũ làm điện ảnh còn rất mỏng và chúng ta còn làm rất thủ công. Cho đến khi nào chưa phát triển thành 1 nền công nghiệp thì chưa thể cạnh tranh.

Hàn Quốc, Trung Quốc, Nhật Bản, Thái Lan… đều đã có công nghiệp điện ảnh. Trên cái nền tảng ấy, những nhà làm phim sẽ thuận lợi hơn khi làm việc, và dễ có những bộ phim ở đẳng cấp cao hơn.

Cần những chính sách hỗ trợ và bảo hộ điện ảnh

Hình dung cụ thể hơn về công nghiệp điện ảnh, và theo chị bao giờ thì Việt Nam hình thành ngành công nghiệp này?

Để dễ hình dung có thể liên hệ đến ngành dệt may, đấy là một trong những ngành chúng ta đã xây dựng thành ngành công nghiệp: Có rất nhiều công ty hoạt động trong lĩnh vực đó, có cơ sở hạ tầng, có thiết bị - công nghệ, việc sản xuất đã thành dây chuyền, có hệ thống phát hành, có thị trường tiêu thụ, có đầu tư trong và ngoài nước và những chính sách của chính phủ…
Công nghiệp điện ảnh cũng vậy, phải là tập hợp của rất nhiều hãng phim chuyên nghiệp, có nhiều rạp chiếu bóng, có hệ thống phát hành, có thị trường tiêu dùng (khán giả), có cơ sở vật chất, kỹ thuật, nhân lực làm nghề…  

Hiện tại, chúng ta đã mở rộng cho tư nhân và nước ngoài đầu tư, đây là đòn bẩy kích thích thị trường. Sẽ cần một thời gian để mọi thứ vận động và phát triển từng bước. Tôi nghĩ công nghiệp điện ảnh Việt Nam sẽ hình thành trong vòng 5-10 năm tới.  Vai trò của nhà nước trong quá trình xây dựng nền công nghiệp điện ảnh này?

Điều cốt yếu không phải là kinh phí mà quan trọng là những chính sách, chẳng hạn trong việc bảo hộ điện ảnh nội. 

Hiện nay phim Việt chiếu rạp phải có doanh thu cao hơn phim nước ngoài rất nhiều mới lãi được, vì tiền mua bản quyền phim ngoại rẻ hơn nhiều so với tiền sản xuất phim nội. Sự cạnh tranh là rất khó khăn với phim nội.

Ví dụ như Pháp họ đánh thuế phim Mỹ rất cao và lấy tiền thuế này để lập quĩ bảo trợ điện ảnh trong nước và các dự án điện ảnh khác ngoài Mỹ.

Rất nhiều nền công nghiệp trong nước đã được bảo hộ. Nếu không có chính sách hỗ trợ và bảo hộ điện ảnh trong nước thì lúc mở cửa, các hãng phim nội không thể cạnh tranh được với nước ngoài, vì họ tiềm lực lớn, họ sẵn sàng chịu lỗ 5-10 năm để sau đó chiếm lĩnh thị trường. Nếu không nuôi nền sản xuất điện ảnh trong nước sớm, đến lúc theo tiến trình hội nhập quốc tế và theo các cam kết với các hiệp định quốc tế muốn bảo hộ điện ảnh trong nước cũng không được nữa.

Cảm ơn chị.

 

Theo VnM

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác