Hướng đi cho dòng phim thể nghiệm

Khi dòng phim thị trường bắt đầu trở nên bão hòa thì một số đạo diễn trẻ có xu hướng đến với thể loại phim thể nghiệm, dòng phim đi sâu tìm tòi ngôn ngữ điện ảnh hoặc chuyển tải những tâm sự riêng tư.

Hướng đi cho dòng phim thể nghiệm - ảnh 1

Nhưng sự mạo hiểm và khó khăn về mặt tài chính để họ có thể thực hiện loại phim này vẫn luôn là những bài toán khó giải. Một trong những cách để tìm kiếm nguồn kinh phí cho tác phẩm của mình mà biên kịch - đạo diễn trẻ Phan Đăng Di sử dụng là tìm đến những LHP nước ngoài.

* Anh có thể giới thiệu về giải thưởng này?

- Giải thưởng của tôi là Dự án hứa hẹn nhất của châu Á do BFC - Busan Film Commision (Hội đồng điện ảnh thành phố Busan) trao tặng. Giải thưởng này thuộc hoạt động PPP (Pussan Promotion Plan) - một trong những hoạt động bên cạnh LHP Pusan nhằm hỗ trợ cho các nhà làm phim.

* Có bao nhiêu dự án được trao giải này?

- Năm nay có 35 dự án được chọn tham gia và 6 dự án được trao giải. Giải lớn nhất (20.000 USD) được trao cho đạo diễn trẻ Trung Quốc Vương Tiểu Xoái (đạo diễn từng làm phim Xe đạp Bắc Kinh). Một trong những giải còn lại là giải của tôi với trị giá 10.000 USD.

* Anh có thể cho biết thêm về PPP?

- PPP năm nay là lần thứ 10. Qua những hoạt động của PPP, LHP Pusan lựa chọn những dự án để có thể giới thiệu vào LHP Pusan lần sau, giống như nhiều LHP khác, đều có những hoạt động khám phá, tạo nguồn để tìm ra những gương mặt mới.

Chỉ cần đơn giản là lên mạng Internet, tìm thông tin, đăng nhập vào các website của các LHP và sau đó chuẩn bị hồ sơ đầy đủ kèm theo những phim mình đã làm và gửi đến cho họ xem. Nếu họ đánh giá phim của mình tốt thì họ sẽ mời mình. Các đạo diễn trẻ nên mạnh dạn.

Cách này tương đối phổ biến ở các nước. Ở Việt Nam thực ra đã từng có đạo diễn Việt Linh tìm tài trợ cho Mê Thảo thời vang bóng, Nguyễn Võ Nghiêm Minh cho Mùa len trâu… cũng làm với cách như vậy.

* Việc chuẩn bị có tốn kém lắm không?

- Cũng hơi tốn kém. Vì dự án được trình bày ngoài dạng kịch bản còn có ảnh diễn viên, một số fomat về cách mình trang trí để sau này người ta dễ hình dung về bộ phim của mình. Chi phí chụp ảnh, casting, dịch tài liệu ra tiếng Anh… phí gửi đi cũng khoảng 1 triệu đồng.

Ngoài ra không phải mất phí gì cho Ban tổ chức, nếu dự án được chọn thì sẽ được đài thọ hoàn toàn phí ăn ở, đi lại. Tại LHP luôn có người hỗ trợ, giúp đỡ nhắc nhở mình trong các hoạt động của họ.

* Dự án của anh như thế nào?

- Bộ phim tên Bi ơi đừng sợ! dài 90-95 phút. Đây là câu chuyện về một gia đình ở Hà Nội thông qua con mắt của một đứa trẻ 6 tuổi. Ở đó có những con người có những bí mật riêng và họ có xu hướng không chia sẻ.

Những người phụ nữ có xu hướng muốn giấu để cho moi chuyện được êm đẹp, những người đàn ông có xu hướng đi ra ngoài và bộc lộ những khát khao của mình một cách tự do hơn. Tuy nhiên hình ảnh chính là đứa trẻ chơi những trò chơi với người ông. Nó kiếm những cái lá và hai người đố nhau xem đó là lá gì. Tôi dự tính làm phim này cùng hãng VMAX và Công ty BHD đồng sản xuất. Ngoài ra, có thể cộng tác với một số hãng nước ngoài.

* Ý tưởng cho bộ phim này bắt nguồn từ đâu?

- Trong cuộc sống tôi thiên về cảm giác và đặc biệt quan tâm đến hình ảnh. Đôi khi một kịch bản xuất phát từ một cái hình ảnh nào đó mà tôi thích.

Trong phim này là hình ảnh cái lá và những phiến nước đá. Bối cảnh phim là mùa hè, mọi người luôn phải sử dụng đến đá để làm giảm cơn khát và cái nóng.

Thằng bé con dùng những phiến nước đá để giữ những chiếc lá của nó. Đôi khi chỉ đơn giản là một hình ảnh làm mình thích thú và đủ mạnh để mình nghĩ ra một câu chuyện và triển khai một bộ phim.

* Hiện giờ anh đã có 10.000 USD. Phải có thêm bao nhiêu nữa thì mới đủ cho bộ phim này?

- 10.000 USD mới chỉ là 1/30 hoặc 1/50 số tiền tôi cần. Khoảng 300.000 USD thì đủ, nhưng 500.000 USD là con số mơ ước của tôi.

* Ước mơ gần nhất của anh?

- Kiếm đủ tiền để làm phim. Một đạo diễn, người chịu trách nhiệm trao giải cho tôi, ông thuộc làn sóng mới của điện ảnh Hàn Quốc, là một trong những đạo diễn đầu tiên được nhà nước Hàn Quốc cử đi học ở nước ngoài đã nói với tôi: Cái quan trọng nhất bây giờ là shooting, shooting (quay phim), cố gắng để một hai năm tới làm xong phim này và mang sang đây và đừng nghĩ đến chuyện gì khác.

Đúng là khi đã theo đuổi nghề này thì mục đích cuối cùng là quay được bộ phim. Và để làm được việc đó thì có bao nhiêu điều phải vượt qua: tài chính, nhân lực, thiên thời địa lợi.

* Còn ước mơ lớn nhất?

- Đó là sau phim này lại có một phim khác nữa để làm. Được làm cái mình thấy thích thú theo mắt nhìn của mình và tôn trọng lựa chọn, cảm giác của mình. Không bị sức ép về tài chính, khán giả. Chỉ làm khi tin đó là bộ phim hay nhất mình có thể làm được, điều ấy quan trọng nhất.

Theo ANTĐ

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác