90 tuổi vẫn sáng tác cả nghìn bức tranh.

Không qua trường lớp, không được đào tạo bài bản về hội hoạ nhưng cụ bà Lê Thi, trên 87 tuổi ở làng Xa La, Hà Đông ( Hà Tây) vẫn có thể sáng tác, vẽ tranh là hiện tượng ít ai biết đến và điều kỳ diệu hiện nay cụ đã có một khối lượng tranh “khổng lồ”trên 1.000 bức, trong đó nhiều bức tranh đã đạt giải thưởng...

Cụ bà Lê ThiCụ bà Lê Thi

Hiện tượng ở tuổi thất thập

Cụ Lê Thi quê gốc ở Thanh Hoá, nhưng phần lớn cuộc đời của cụ sống ở thành phố Hà Đông. Làng Xa La, một làng nhỏ xinh xắn nằm ven sông Nhuệ hiền hoà. Cụ Lê Thi có vóc người nhỏ nhắn, lưng đã còng, nét mặt hiền hậu và giọng nói nhỏ nhẹ dễ nghe. Cụ bước vào làng hội hoạ thật tình cờ, không như nhiều hoạ sỹ khác. Cụ cũng chưa từng được qua một lớp học vẽ dù là nghiệp dư. Cụ cũng chưa được xem một hoạ sỹ nào vẽ tranh. Theo lời cụ thì hồi nhỏ ham vẽ lắm! Có đồng tiền mừng tuổi nào là dành dụm, mua bút chì và giấy vẽ. Sau này lớn lên, đi công tác rồi làm bổn phận người mẹ với bao nỗi lo toan vất vả. Niềm đam mê thuở ấu thơ tưởng chừng như đã vĩnh viễn qua đi. Nhưng rồi như duyên phận với nghề vẽ, năm 1982 con trai cụ học ở nước ngoài đã gửi một hộp màu vẽ về cho con. Thế là bà dạy cháu, rồi cả hai bà cháu cùng vẽ. Đầu tiên chỉ là những minh hoạ đơn giản theo những câu chuyện cổ tích: Chàng Thạch Sanh dũng cảm bắn đại bàng cứu công chúa, chàng hoàng tử và cô Tấm trong hội thử hài, những nàng tiên cá bơi lội dưới biển xanh, những lâu đài trên cát... Rồi dần dần những tác phẩm đầu tay của cụ đã ra đời từ hộp màu của trẻ con. Những bức vẽ thể hiện ký ức, sự hồi tưởng hay đơn thuần mô tả cảnh vật nơi cụ đang sống. Những bức vẽ ban đầu chỉ nhỏ bằng bàn tay đã đem đến cho cụ bao niềm vui, hạnh phúc. Sau đó cụ vẽ những bức tranh to hơn. Không có tiền mua vải, cụ vẽ trên giấy, cụ lấy cả vỏ bao tải bột mì căng lên, quét hồ nhiều lần để vẽ. Sau này, điều kiện kinh tế gia đình khá hơn, cụ bắt đầu vẽ được nhiều tranh với hệ thống các đề tài khác nhau về phong cảnh, về cuộc sống sinh hoạt và thể hiện những ý tưởng riêng. Vừa vẽ, cụ vừa rút kinh nghiệm, càng vẽ cụ càng ham. Tranh của cụ thường sử dụng chất liệu sơn dầu, bột mầu. Cụ thích lối vẽ ngẫu hứng, tự do không câu nệ vào bất cứ quy tắc nào. Có lẽ chính điều đó khiến tranh của cụ độc đáo mà vẫn gần gũi, hài hoà trong bố cục với những đường nét mềm mại duyên dáng.

Có lẽ hầu hết sáng tác của cụ đều xuất phát từ cái nhìn đầy mẫm cảm với cuộc đời. Từ những tranh phong cảnh vùng quê Thanh Hoá nơi bà sinh ra như: Quê cũ, Miền quê yên tĩnh, Những người cào hến, Sông núi đất Thanh... đến những tranh về sinh hoạt thường nhật nơi cụ đang sống: Đàn gà, Bến nước, Đồng quê, Cây đa sông Nhuệ, Cầu Long Biên... đều ẩn chứa bao nỗi niềm, bao tình cảm thương yêu đằm thắm. Nhìn những bức tranh của cụ dường như ta cảm nhận được lối hiện thực vừa mô tả, vừa kể lại những điều tác giả đã thấy, đã chiêm nghiệm về cuộc đời.

Gần 90 tuổi vẫn đam mê vẽ tranh
90 tuổi vẫn sáng tác cả nghìn bức tranh. - ảnh 2

 Hai trong số rất nhiều bức tranh của cụ Thi.


Vừa tiếp chuyện chúng tôi, cụ vừa thong thả ngoáy trầu trong cái cối nhỏ bằng đồng. Đưa mấy tời Progam cho chúng tôi xem cụ khoe: “Từ năm 1997, cụ đã có tranh tham dự hai cuộc triển lãm. Năm 1998, tranh của cụ có mặt ở 3 cuộc triển lãm, trong đó có Triển lãm tranh Quốc tế của phụ nữ Pháp với phụ nữ Việt Nam tại Hà Nội. Triển lãm này do nữ danh hoạ Điềm Phùng Thị tổ chức với sự góp mặt của 34 tác giả nữ”. Tờ Prôgam in 2 thứ tiếng Việt và Pháp rất sang trọng có giới thiệu bức tranh “ Cây đa sông Nhuệ” của cụ. Năm 1999, tranh của cụ đã tham gia tiếp 3 cuộc triển lãm khu vực. Đặc biệt, năm 2000, UBND thành phố Thanh Hoá đã trân trọng tổ chức triển lãm tranh “Quế” giới thiệu những sáng tác của cụ với công chúng yêu hội hoạ ở quê hương.
Trên bức tường phòng khách gia đình được treo một số tác phẩm của cụ như: Làng Hà Trì, Chợ vùng cao, Mảnh ao làng, Mo Cau ( Tác phẩm được trao giải nhì, giải thưởng văn học nghệ thuật Nguyễn Trãi năm 2000). Chúng tôi chú ý đến một bức tranh treo ở vị trí trang trọng nhất có tên rất gợi: “ Tựa cửa”. Trong tranh, một cụ bà ngồi bên bậu cửa như đang ngóng trông, bên cạnh bà chỉ có một con mèo nhỏ, xa xa là cánh đồng mênh mông, một con đường đất vắng vẻ dài tít tắp trong buổi chiều tà. Chúng tôi hỏi về tác phẩm này, cụ cho biết: “Có rất nhiều người muốn mua, nhưng cụ không bán vì rất quý bức tranh này. Ngày ấy, con trai bà hay phải đi công tác xa, nhớ con bà vẽ bức tranh thay lời nhắn nhủ: Con đừng đi lâu mà mẹ ngóng mong”. Bức tranh đối với cụ như một kỷ niệm của một thời vất vả, gian nan và một minh chứng về tinh thần mẫu tử thiêng liêng. Cụ cho biết: Vụ Mỹ thuật, UBND tỉnh Hà Tây tạo điều kiện cho tôi mở riêng một phòng tranh ở Trường Đại học Mỹ thuật số 42 Yết Kiêu vào năm 1997. Lần ấy tôi mang trưng bày 77 bức tranh. Cả nhà tôi rất mừng vì lần đầu tiên được triển lãm tranh ở Hà Nội” – Cụ cười hóm hỉnh rồi kể tiếp. Sau đó, cụ dự tiếp Triển lãm Mỹ thuật 11 tỉnh đồng bằng sông Hồng tổ chức ở Hà Tây. Sang năm 1998, cụ lại dự Triển lãm Mỹ thuật đồng bằng sông Hồng ở thành phố Nam Định. Giáp tết Kỷ Mão, cụ gửi 80 bức tranh dự Triển lãm Vân Hồ. Rồi tranh củ cụ tham gia liền 4 triển lãm là: Triển lãm tranh Phụ nữ Quốc tế Việt - Pháp, Triển lãm Mỹ thuật đồng bằng sông Hồng tổ chức ở Hải Dương, Triển lãm Mỹ thuật người cao tuổi toàn quốc, Triển lãm Mỹ thuật các người cao tuổi Hà Tây. Sau triển lãm cá nhân ở Thanh Hoá, đến nay, cụ vẫn tham gia đều đặn các triển lãm khu vực. Hiện nay, phòng tranh của cụ vẫn có nhiều khách nước ngoài như  Hà Lan, Hàn Quốc, Mỹ, Pháp... đến thăm và mua làm kỷ niệm với giá vài trăm USD/bức.

Theo Vnmedia

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác