Cuộc sống bình dị gợi ý cho những đề tài

Con đường đến với nghệ thuật nhiếp ảnh của nghệ sĩ Ðào Tiến Ðạt là do chính cuộc sống đã lựa chọn anh. Ðến lượt anh, anh chọn đề tài là những phận con người và anh đã thành công với hàng trăm giải thưởng trong nước và quốc tế...

Nón Gò Găng.Nón Gò Găng.

Ðó là những ngày tháng vất vả với kế sinh nhai, Ðào Tiến  Ðạt muốn làm nghệ thuật như một liệu pháp về tâm lý, một bấu víu để tìm chút bình tâm. Ngày đó cách đây gần mười năm, anh băn khoăn giữa viết văn và nhiếp ảnh nên chọn môn nào. Thế rồi, những bức ảnh đầu tiên của anh là chụp cảnh xe ủi mở đường Quy Nhơn - Sông Cầu. Anh đưa khắp bạn bè xem góp ý. Nghe rồi lẳng lặng gật đầu ghi nhận. Rồi ảnh được in trên báo, mừng rơn. Mừng hơn, khi được nhận tiền nhuận ảnh. Giải thưởng đầu tiên là tấm ảnh báo chí tham dự cuộc thi Vì cuộc sống bình yên do ngành công an phối hợp với báo tỉnh tổ chức.

Mọi thứ chỉ thật sự bắt đầu khi hơn một năm sau ngày cầm máy, những bức ảnh nghệ thuật của anh in thường xuyên trên hai tạp chí quan trọng: Nhiếp Ảnh và Ánh sáng đẹp và bắt đầu được mùa giải thưởng. Ngày có ảnh được vào chung kết, được dự treo các cuộc thi quốc tế, Ðào Tiến Ðạt phấn khởi lắm. Cả chục lần như thế mới chính thức đưa anh nhập làng nhiếp ảnh quốc tế với cái giải đầu tiên khá khiêm tốn: Bằng danh dự! Ðã có lúc đuối sức, nản lòng trước sự khắc nghiệt của hai chữ "danh phận" nên giải thưởng nho nhỏ trên đã là "thần dược".

Tới nay, Ðào Tiến Ðạt đã có 32 giải thưởng trong nước và 94 giải thưởng quốc tế. Và những danh hiệu, tước hiệu: hội viên Hội NSNA Việt Nam, hội viên Hội Nhiếp ảnh Hoa Kỳ, Huy chương vàng xuất sắc nhất châu Á tại I-ta-li-a (2006), hai năm liền 2004-2005 xếp hạng 14 và năm 2006 vào Top 10, ảnh trắng đen thế giới. Mới đây, đại diện Hội NSNA Việt Nam đã trao cho anh tước hiệu Nghệ sĩ nhiếp ảnh nghệ thuật thế giới AFIAP.

Cách học nghề của Ðào Tiến Ðạt khá điển hình. Thái độ chân thành, cầu thị và quyết tâm của anh đã chinh phục sự tận tình của các bậc đàn anh và bạn bè. Từ thao tác sơ đẳng như lắp phim, những thông số căn bản về tốc độ, khẩu độ với thực tế ánh sáng đến bố cục, các tầng cấp ánh sáng, ý tưởng nghệ thuật anh đều cẩn trọng tìm tòi. Từ các tay máy gần gũi Phạm Văn Chai, Hứa Thiện đến những tên tuổi ở xa chưa từng quen như Lê  Hồng Linh anh cũng mạnh dạn tìm tới. Anh còn lặng lẽ học từ các  tác phẩm ảnh trong nước, quốc tế, từ các sách, tạp chí liên quan tới nhiếp ảnh. Rồi tiếp tục củng cố kiến thức, nuôi dưỡng xúc cảm ở các sách văn hóa, lịch sử, văn học...

Với những thành công ban đầu, may thay, lại hỗ trợ cho anh theo chiều thuận vì anh hiểu ngay rằng, cái khoảnh khắc bấm máy ấy là cả chuỗi dài học, nghiền ngẫm và tư duy. Nhiều khi vẫn phải làm đi làm lại nhiều lần. Treo bức ảnh ngắm nghía, nếu chưa yên tâm còn mời bạn bè tới chơi, lắng nghe cảm nhận của họ. Và nếu chưa đạt ý đồ nghệ thuật thì làm cho kỳ được. Giờ đây, khi tên tuổi đã vang xa, Ðào Tiến Ðạt vẫn không hề lơ là cái quy trình ấy, vì một lẽ quá đơn giản: trên con đường sáng tạo, người nghệ sĩ không bao giờ được dừng lại.

Ðào Tiến Ðạt từng long đong nhiều nghề để kiếm sống nhưng cái nghề ve chai có tác động lâu dài và phần nào quyết định đến hoạt động nghệ thuật của anh sau này. Nghề bới rác và thu gom các phế phẩm khiến anh thường xuyên tiếp xúc với những mảnh đời khốn khó. Và có lẽ đề tài xuyên suốt các tác phẩm nghệ thuật của Ðào Tiến Ðạt là thân phận con người.

Ðó là những bóng người xiêu vẹo bước trên cồn cát bỏng rát trong tác phẩm Bước ngoặt. Những người đàn bà tất tả gánh gồng đi trên nền đá của thắng cảnh Ghềnh Ðá Ðĩa, cái vẻ tương phản của cảnh đẹp và những vất vả lo toan trong bức Ði làm là một tạo hình đẹp ngợi ca sự sống... Trở về cát bụi cũng là một tác phẩm thật ấn tượng.

Ðề tài truyền thống và hướng về nguồn cội cũng đem lại nhiều thành công cho Ðào Tiến Ðạt với những tác phẩm Nón Gò Găng, Ông đồ, Trong ngôi nhà cổ... Phản ánh cuộc sống con người, với những thân phận khác nhau là thế mạnh, là điều anh tâm đắc và luôn trăn trở.

Theo ND

 

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác