Đỗ Viết Viên: Họa sỹ của đồng quê

Sinh ra và lớn lên tại Thủ đô nhưng từ khi còn là sinh viên Khoa Sơn mài (Trường Đại học Mỹ thuật Công nghiệp Hà Nội), hoạ sỹ Đỗ Viết Viên đã lặn lội đến những vùng quê hẻo lánh để tìm cảm hứng sáng tác. Đến nay, khi đã sở hữu hơn 300 bức hoạ về phong cảnh làng quê, anh vẫn tiếp tục hành trình đến với miền sơn cước để cho ra đời những tác phẩm mới.

Hoạ sỹ Đỗ Viết Viên bên những tác phẩm của mình.Hoạ sỹ Đỗ Viết Viên bên những tác phẩm của mình.

Giới nghệ sĩ Hà thành, đặc biệt là những người yêu tranh và đam mê hội hoạ đều biết đến hoạ sĩ Đỗ Viết Viên với tài nghệ phục dựng cổ vật. Bên cạnh đó, những bức tranh anh vẽ đều được các đồng nghiệp đánh giá rất cao cả về ý tưởng và cách thể hiện.

Sinh năm 1965, ngay từ nhỏ, cậu bé Viên đã thể hiện khả năng hội hoạ của mình. Ngày ngày, Viên cặm cụi dùng bút chì phác thảo những cành cây, hoa lá, ao làng... Niềm đam mê hội hoạ cùng năng khiếu thiên bẩm đã giúp Viên thi đỗ thủ khoa vào Trường Đại học Mỹ thuật Công nghiệp Hà Nội. Vào trường không lâu, Viên đã nổi tiếng như một hoạ sĩ có nghề. Năm 1993, tốt nghiệp với tấm bằng xuất sắc, Viên được nhà trường mời lại giảng dạy nhưng anh từ chối bởi sự cám dỗ của những cánh đồng bát ngát thẳng cánh cò bay, ao làng, vựa lúa, luỹ tre xanh...

Từ đó, chàng hoạ sĩ rong ruổi khắp các vùng quê từ Nam ra Bắc để tìm cảm hứng sáng tác. Sống trong những căn nhà lụp xụp, trời nắng nóng như thiêu đốt, trời mưa nước chảy tong tong, Viên vẫn vẹn nguyên niềm đam mê thuở nào. Cuối những năm 1990, hội hoạ nước nhà rơi vào giai đoạn khó khăn, chàng hoạ sĩ nghèo từng phải làm chân vẽ quảng cáo thuê, công việc được chăng hay chớ. Thời buổi dân chúng ào ào chạy theo khuynh hướng “mì ăn liền”, thì nghệ thuật đích thực mà Viên theo đuổi rất khó tìm chỗ đứng. Nhưng Viên nhanh chóng thoát khỏi “cái kén” thị trường để đến với nghệ thuật đích thực bằng cả tấm lòng đam mê và nhiệt huyết. Hoạ sĩ Phạm Hạnh - người từng hợp tác với Đỗ Viết Viên để trưng bày những bức tranh quê nhận xét: “Viên thực sự thành công với đề tài nông thôn. Những bức tranh anh vẽ đều thể hiện khá chi tiết và sâu sắc cái hồn của làng quê Việt”.

Tuy nhiên, Đỗ Viết Viên nổi tiếng không chỉ từ những bức tranh đồng quê mà còn nhờ cái nghề độc nhất vô nhị là phục dựng cổ vật. Với nghề này, chỉ những người có “tầm” về hội hoạ cộng với đôi bàn tay khéo léo và am hiểu sâu sắc về lịch sử dân tộc mới có thể làm được. Chính vì thế, số người làm nghề phục dựng cổ vật ở nước ta hiện chỉ đếm trên đầu ngón tay. Hoạ sĩ Viên cho biết: “Khi GS. Trần Quốc Vượng còn sống, ông thường mời tôi phục dựng những mảnh vỡ từ đồ cổ sau khi khai quật… Sau này, tôi hợp tác với Viện Bảo tàng lịch sử, Viện Khảo cổ học Việt Nam để chuyên tâm phục dựng văn hoá xưa”.

Hiện, Hoạ sĩ Viên đang sở hữu một kho tàng vô giá với hơn 300 chiếc ấm, tước có niên hiệu từ thời Lý, Trần, Lê... Nhiều tay sưu tầm cổ vật năn nỉ anh bán cho một vài thứ với giá rất cao nhưng anh nhất định không chịu với lý do: Gìn giữ cổ vật là bảo tồn giá trị văn hoá, không thể để cổ vật chảy máu ra nước ngoài.

Đến nay, qua 5 lần triển lãm tranh, 2 lần triển lãm cổ vật nhưng hoạ sĩ Đỗ Viết Viên vẫn rất khiêm tốn cho rằng: “Đó là cái phúc tổ tiên để lại”. Hơn 300 bức tranh anh vẽ về làng quê Việt Nam ngoài thể hiện sự đam mê cháy bỏng còn thấm cả mồ hôi và nước mắt của một người trót “yêu” những vùng quê xa tít tắp. Dường như thế vẫn còn chưa đủ nên anh bắt đầu cho một cuộc hành trình mới - hành trình đến với vùng cao và đồng bào dân tộc thiểu số.

Theo KTNT

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác