Alberta (Canada): Tiến trình phát triển chính sách nghệ thuật

Alberta (Canada): Tiến trình phát triển chính sách nghệ thuật - ảnh 1
  1. Giới thiệu
Chính quyền Alberta thông qua pháp chế đầu tiên về nghệ thuật tại Canada vào năm 1946, Đạo Luật về Thúc đẩy sự phát triển Văn hóa của Alberta. Kể từ đó, hàng loạt các sáng kiến chính sách nhằm hỗ trợ nghệ thuật đã được ban hành, bao gồm việc tạo các điều kiện thuận lợi để đào tạo các nghệ sĩ, phát triển các cơ quan và các hiệp định để giải quyết vấn đề tài trợ cho nghệ thuật và ban hành các quy định nhằm hướng dẫn các cơ quan hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật. Thêm vào đó, các tập đoàn tư vấn được xây dựng nhằm trang bị cho các phòng ban thuộc chính quyền những kiến thức chuyên môn về nghệ thuật. Những sáng kiến này phán ánh sự thử nghiệm của chính quyền với các cấu trúc quản lý khác nhau đáp lại sự thay đổi thái độ của các tầng lớp trí thức cao cấp ở cả lĩnh vực công cộng và lĩnh vực chính trị đối với vai trò mà chính quyền nên đảm nhiệm trong việc hỗ trợ và phát triển nghệ thuật. Việc chính quyền gần đây tập trung vào việc cắt giảm tài chính và thu hẹp quy mô nghệ thuật cho thấy một sự cân nhắc lại về vai trò của chính quyền, dẫn tới kết quả trì hoãn của hoạt động nghệ thuật trong một khoảng thời gian không dài.
Đây là bài nghiên cứu quá trình phát triển theo lịch sử của chính sách về nghệ thuật biểu diễn ở Alberta từ năm 1905 đến năm 1997 để xác định những hoạt động và thay đổi của chính quyền trong việc làm chính sách và những biện pháp triển khai. Bài nghiên cứu này sử dụng phương pháp tiếp cận theo hướng các liên minh vận động của Paul Sabatier, phương pháp cho rằng chính sách công cộng được quyết định bởi các tác động thúc đẩy của một liên minh vận động trong một khu vực chính sách và cách thức các yếu tố bên ngoài và các tham số hệ thống định hướng sự phát triển của chính sách.
  1. Các giai đoạn phát triển chính sách nghệ thuật
CHƯƠNG 1: Giai đoạn chính quyền không can thiệp vào chính sách văn hóa: 1905 - 1946
Trong thời kỳ đầu của lịch sử tỉnh Alberta, chính quyền không điều chỉnh hoặc hỗ trợ nghệ thuật trên cơ sở hiện nay và cũng không có bất kỳ chính sách chung cũng như riêng nào liên quan tới nghệ thuật. Kết quả là, chi tiêu chính quyền vào nghệ thuật là bất thường và giới hạn ở những sự kiện đặc biệt.
Cho tới thập niên 1940, nghệ thuật bị coi là các hoạt động giải trí và được những người nghiệp dư theo đuổi trong thời gian rảnh nhằm phục vụ nhu cầu giải trí, giao lưu xã hội, hưởng thụ và tiêu khiển của mình. Quan điểm này không hề thay đổi cho tới cuối giai đoạn, khi mà vai trò của chính quyền trong lĩnh  vực nghệ thuật trải qua thời kỳ chuyển tiếp và đạt cực điểm với luật đầu tiên về nghệ thuật: Đạo luật về Thúc đẩy sự Phát triển Văn hóa của Alberta,1946. Chương này nghiên cứu thời đại chính sách tiền nghệ thuật bằng cách tập trung vào những thành viên tham gia vào các hoạt động nghệ thuật, những người tiên phong cho một liên minh vận động chính sách này.
TÌNH HÌNH NGHỆ THUẬT Ở ALBERTA
Trong suốt thời kỳ từ năm 1905 tới năm 1946, bối cảnh nghệ thuật ở Alberta  đã bao gồm hàng loạt các quỹ tài trợ tư nhân, học viện giáo dục, các nghệ sĩ chuyên nghiệp và nghiệp dư, khán giả, người làm chương trình và người tổ chức nghệ thuật.
- Quỹ tài trợ Carnegie
Đặt tại Hoa Kỳ, Quỹ tài trợ tư nhân Carnegie là một công cụ để khuyến khích sự phát triển nghệ thuật ở Alberta. Quỹ tài trợ Carnegie cung cấp các khoản tài trợ cho Phòng Mở rộng của Đại học Alberta để quản lý ba chương trình. Chương trình đầu tiên tạo điều kiện cho việc thuê các chuyên gia mở rộng cấp bậc đại học trong lĩnh vực kịch nghệ vào năm 1932. Trong thập niên 1930, chương trình thứ hai "các nhà soạn kịch được đào tạo và tặng thưởng của Alberta. Chương trình thứ ba và cũng là chương trình lớn nhất đã thành lập trường nghệ thuật Banff (trường này sau đó được xếp vào khu vực các học viện giáo dục) và đã cung cấp các khoản tài trợ cho hoạt động của trường từ năm 1932 tới năm 1937 .
Các khoản trợ cấp từ Quỹ tài trợ Carnegie được thực hiện thông qua các hình thức như khuyến khích, phần thưởng, thông tin và nguồn lực con người, những thứ giúp nuôi dưỡng và mở rộng các hoạt động nghệ thuật hiện có. Ví dụ, mặc dù các buổi trình diễn sân khấu là phổ biến trước khi được tài trợ nhưng những người tham gia thường chỉ giới hạn trong những tầng lớp giàu có hơn. Những khoản tài trợ đã mở rộng hơn khả năng tiếp cận, cho phép sân khấu đến với thêm nhiều người. Hỗ trợ tài chính từ Quỹ tài trợ này cũng là một ví dụ về những quỹ tài trợ và tập đoàn khác nơi mà nghệ thuật là một khu vực hợp pháp cho hoạt động tài trợ và trao tặng. Quỹ tài trợ Carnegie giúp ươm mầm những hạt giống cho sự tham gia của chính quyền vào nghệ thuật bằng cách thể hiện rằng các khoản tài trợ thêm là cần thiết cho sự mở rộng các hoạt động nghệ thuật, thậm chí những khoản tài trợ nhỏ bé đó cũng là một con đường có thể nhìn thấy một cách công khai cho chính quyển tỉnh để xây dựng các mối dây liên kết với các cộng đồng nông thôn.
Sự hỗ trợ của Quỹ tài trợ Carnegie tập trung chủ yếu vào các hoạt động nghệ thuật nghiệp dư, thể hiện rằng Quỹ tài trợ này quan tâm tới các hoạt động nghệ thuật như là theo đuổi các hoạt động giải trí hơn là quan tâm tới sự phát triển của các nghệ sĩ chuyên nghiệp. Điều đó nghĩa là, các khoản tài trợ không nhằm mục đích giúp đỡ các cá nhân theo đuổi sự nghiệp trong lĩnh vực nghệ thuật mà được thiết kế để cho phép mọi người tiếp tục theo đuổi nghệ thuật như một sự hưởng thụ cũng như học hỏi và phát triển khả năng nghệ thuật vì sự thỏa mãn cá nhân và sự tham gia của cộng đồng.
- Phòng Mở rộng
Phòng Mở rộng cung cấp thông tin về các khóa đào tạo và các nguồn lực cho các nhóm kịch nghiệp dư. Sự hỗ trợ được cung cấp thông qua việc đưa ra các khoản vay để mua sắm trang thiết bị cũng như sự thành lập trường học mùa hè và việc cho mượn các thư viện. Trong suốt thập niên 1930 và thập niên 1940, Phòng này đã tuyển dụng các chuyên gia kịch nghệ, những người đóng vai trò là nguồn nhân lực quan trọng, những quan tòa, điều khiển các lớp học và bài giảng cũng như hỗ trợ các nhóm qua trao đổi thư từ và các buổi thăm thực tế cộng đồng.
Đại học Alberta là một công cụ để thúc đẩy sự phát triển sớm của các hoạt động nghệ thuật trong tỉnh, như Wetherell và Kmet (1990) đã thảo luận, một vài dự án đã hỗ trợ cho nghệ thuật.
Vào đầu những năm 1940, Đại học Alberta quản lý Dự án Alberta Folklore với hai mục đích song song. Đầu tiên, dự án này được thiết kế để khuyến khích các nhà văn ở Alberta; và thứ hai, nó nỗ lực xây dựng một cơ quan từ những nền tảng tại Alberta bằng cách nhấn mạnh vào sự  phát triển của kịch nghệ bản xứ dựa trên nền tảng những huyền thoại, truyền thuyết và lịch sử của Alberta. Các chương trình kịch nghệ tại Đại học Alberta này, trong mối liên kết với Trường nghệ thuật Banff  đã giúp thành lập “Sân khấu cộng đồng như một lực đẩy văn hóa quan trong nhất trong đời sống cộng đồng của tỉnh” đặc biệt là ở các cộng đồng nông thôn và thị trấn nhỏ. Tương tự như hình thức hỗ trợ cho kịch nghệ, Phòng Mở rộng của Đại học Alberta cung cấp các chương trình đào tạo âm nhạc trong hai thập niên 1920 và 1930. Đại học Alberta cung cấp một loại nguồn lực cho nghệ thuật, nguồn lực mà không hề sẵn có trong các tài nguyên của tỉnh này.
Hai người chủ chốt trong giai đoạn đầu phát triển của nghệ thuật tại Alberta được tuyển dụng bởi Phòng Mở rộng - Elizabeth Sterling - Haynes, chuyên  gia kịch nghệ đầu tiên từ năm 1932 tới năm 1937 và Ned Corbett, Giám đốc của Phòng này. Cả Haynes và Corbett có tác động quyết định tới sự thành lập Trường Nghệ thuật. Haynes đã viết  một chương trình kịch nghệ đầu tiên cho trường trung học cơ sở và cũng giúp đỡ tìm kiếm Sân khấu Edmonton Little, Đoàn Kịch Alberta  và các nhóm kịch nghệ địa phương trên khắp Alberta trong thập niên 1930. Bà cũng là lực đẩy chính cho sự phát triển của sân khấu ở Alberta.
Trường đại học này đã thành lập Phòng Nghệ thuật đầu tiên vào năm 1945. Phòng ban mới này mang đến một nghiên cứu đã được chính thức hóa về nghệ thuật, đối ngược với các hội thảo và chức năng dịch vụ của Phòng Mở rộng. Sự mở rộng chương trình học này là đáng kể bởi các nghệ sỹ có thể theo đuổi các hoạt động nghệ thuật của mình như một phần của chương trình đào tạo học thuật, mô tả một bước chuyển biến hướng tới vai trò đối với nghệ thuật – điều mà chứa đựng nhiều hơn là một hành động giải trí thông thường.
Do đại học Alberta nhận được sự tài trợ từ Chính quyền Alberta, chính quyền này trở nên  liên quan tới các hoạt động nghệ thuật theo cách gián tiếp. Sự hỗ trợ tài chính này, tuy nhiên, đã được đặt giữa các biến số về chính sách giáo dục sau trung học cơ sở và không phản ánh bất kỳ chính sách của chính quyền nào hướng trực tiếp và cụ thể vào nghệ thuật.
- Trường nghệ thuật Banff
Trường nghệ thuật Banff được thành lập vào năm 1932 thông qua các khoản tài trợ từ Quỹ tài trợ Carnegie và sự hỗ trợ về quản lý của Phòng Mở rộng tại Đại học Alberta's Department of Extension. Donald Cameron, Giám đốc trường này “đã thu hút tiền, mượn các tòa nhà cũ và thuyết phục Công viên Canada cung cấp” (trung tâm nghệ thuật Banff) một khu vực để xây dựng ký túc xá. Những sáng kiến này được kết hợp với các quỹ tài trợ từ bất động sản của Colonel J.H. Woods để xây dựng nên những tòa nhà đầu tiên tại vị trí hiện thời của núi Tunnel.
Chương trình đầu tiên tại trường Banff tập trung vào sân khấu và người tham dự chủ yếu là các giáo viên của các trường học nông thôn. Vào năm 1935, Trường đã tạo lập mối quan hệ với Viện Công nghệ và Nghệ thuật tại Calgary (nơi đã tổ chức các lớp dạy vẽ tại Banff), kết quả là việc Trường đổi tên thành Trường Nghệ thuật Banff và sự mở rộng lĩnh vực giáo dục sang một chương trình rộng và đầy đủ hơn. Trường tiếp tục mở rộng bằng cách thêm vào lĩnh vực âm nhạc trong năm 1936 (Trung tâm Nghệ thuật Banff). Khi trường học phát triển, nó mở rộng sang nhiều khía cạnh khác nhau của cộng đồng nghệ thuật và sau nhiều năm, đã tạo dựng được một danh tiếng quốc tế như một địa điểm đào tạo và nghiên cứu về nghệ thuật. Điều này cũng đóng góp vào sự phát triển nhận thức công cộng rằng nghệ thuật là một lĩnh vực chính thống để học tập và nghiên cứu.
Để đa dạng hóa nền tảng tài trợ của mình và hoạt động quanh năm, Trường đã thêm Chương trình Quản lý vào năm 1952 và các chương trình tổ chức Hội thảo vào năm 1953 (Trung tâm Nghệ thuật Banff). Tuy nhiên, ngay cả với sự tăng trưởng vẫn đang tiếp tục này, cho tới tận năm 1978 chính quyền Alberta mới thiết lập đạo luật về Trung tâm Banff.
- Các nghệ sĩ nghiệp dư
Vào đầu thập niên 1900, hoạt động của các nghệ sĩ nghiệp dư rất phổ biến ở Edmonton và Calgary cũng như ở các khu vực nông thôn và thị trấn nhỏ. Các hoạt động bao gồm “trình diễn các vở kịch, các buổi biễu diễn của các đoàn hát rong, các sự kiện âm nhạc và chương trình tạp kỹ, chương trình đọc sách, các bài giảng, hoạt cảnh giải trí, khiêu vũ, các buổi hòa nhạc và các buổi ngâm thơ, kể chuyện”. Wetherell & Kmet  lập luận rằng sân khấu cộng đồng là một trong những lực đẩy văn hóa quan trọng nhất trong đời sống cộng đồng của tỉnh. Những hoạt động nghệ thuật này và sự kiện xã hội phổ biến rộng rãi cho những người nghệ sĩ nghiệp dư và những tác phẩm của họ vẫn còn rất nổi tiếng với khán giả trong suốt giai đoạn này.
- Người làm chương trình/khán giả
Những khoản tài trợ tư nhân là yếu tố chủ chốt tạo nên các chương trình biểu diễn chuyên nghiệp. Các Ủy ban nhân dân địa phương ký hợp đồng với các công ty biểu diễn để thực hiện các buổi diễn Chautauqua. Ủy ban địa phương chịu trách nhiệm thanh toán cho bất kỳ sự thâm hụt nào trong doanh thu từ bán vé tới một mức đã thỏa thuận nào đó, qua đó đảm bảo các công ty Chautauqua sẽ có một doanh thu tối thiểu mỗi khi thực hiện chương trình. Không có được sự chấp nhận đảm bảo doanh thu như các công ty biểu diễn từ các ủy ban địa phương, một vài công ty đã chấp nhận rủi ro liên quan với lĩnh vực biểu diễn này. Sau năm 1930, với sự suy giảm kinh tế là hậu quả từ cuộc Đại suy thoái, các buổi diễn Chautauqua đã chấm dứt bởi những người làm chương trình không có khả năng thanh toán khoản đặt cọc của hợp đồng và rất nhiều khán giả tiềm năng không thể chi trả tiền vé vào cửa. Mặc dù cuộc Đại suy thoái và sự giảm về số lượng các sự kiện Chautauqua, khán giả của các tác phẩm nghiệp dư vẫn được duy trì tương đối ổn định.
- Các nghệ sĩ chuyên nghiệp
Nguồn tuyển dụng chính cho những nghệ sĩ chuyên nghiệp chính là các chương trình biểu diễn Chautauqua. Trong khi đó một yếu tố cấu thành quan trọng của các buổi diễn Chautauqua và chương trình tạp kỹ, âm nhạc, dưới hình thức độc tấu hoặc hòa tấu, chính bản thân nó cũng là một hoạt động biểu diễn phổ biến mang lại công ăn việc làm cho các nhạc sĩ chuyên nghiệp. Có rất nhiều người biểu diễn âm nhạc và nhóm biểu diễn âm nhạc khác nhau di chuyển trong phạm vi tỉnh, đặc biệt là tới Calgary và Edmonton. Không giống như các chương trình biểu diễn chuyên nghiệp, các buổi diễn âm nhạc không bị giảm sút về độ phổ biến trong thập niên 1930. Sự phổ biến của khiêu vũ mang lại một nguồn thu nhập ổn định cho các nhạc sĩ trong các ban nhạc khiêu vũ, trong khi việc xuất hiện các phim câm mang lại nhiều cơ hội tuyển dụng cho những người đệm nhạc (nghệ sĩ piano). Mặc dù đây là những hoạt động đều đặn thông thường, chúng xảy ra theo một tần suất hạn chế hơn rất nhiều so với các chương trình nghiệp dư.
- Các phương tiện truyền thông
Đài phát thanh hỗ trợ cho nghệ thuật thông qua việc phát sóng các hoạt động nghệ thuật. Đài phát thanh là công cụ lý tưởng để phát sóng các buổi diễn âm trạng và các buổi công diễn kịch nghệ trực tiếp. Đài phát thanh của Đại học Alberta, CKUA, đã phát sóng các vở kịch như một chương trình thường nhật, bao gồm cả các vở kịch được xây dưng bởi các diễn viên của CKUA, và vào năm 1931, nó phát sóng bốn trong số các vở kịch thuộc Lễ hội Kịch nghệ Alberta từ Convocation Hall . Đài CJCA, tại Edmonton, thành lập câu lạc bộ kịch nghệ trả tiền cho các diễn viên và một đạo diễn để thực hiện chương trình phát sóng về kịch nghệ. Những lần phát sóng này mang đến sự tiếp cận với nghệ thuật rộng hơn so với biểu diễn trực tiếp.
- Hội đồng Nghệ thuật Canada
Vào 21 tháng 6 năm 1944, một số hội liên hiệp nghệ thuật lãnh đạo bởi Học viện Nghệ thuật Hoàng gia Canada đã trình một bản tóm tắt tổng hợp lên Ủy ban Đặc biệt về lĩnh vực Tái xây dựng và Tái thành lập của Hạ viện (do J.G. Turgeon đứng đầu). Ủy ban Turgeon được thành lập bởi chính phủ liên bang để đáp lại những lo ngại của chính quyền về vấn đề việc làm sau chiến tranh. Bản tóm tắt tổng hợp này đưa ra ba gợi ý cho Ủy ban. Đầu tiên, nó yêu cầu lập ra một cơ quan liên bang với tư cách là một trung tâm của các hoạt động văn hóa. Thứ hai, nó đề xuất rằng mạng lưới các trung tâm cộng đồng phục vụ sự phổ biến các tác phẩm nghệ thuật cần được tổ chức. Gợi ý thứ ba bao gồm những đề xuất về hầu hết các cơ quan văn hóa của liên bang, bản quyền và phương pháp tính thuế ảnh hưởng tới nghệ sĩ. Các liên minh nghệ thuật này ủng hộ cho cách tiếp cận có kế hoạch hơn và năng động hơn của chính quyền đối với các hoạt động nghệ thuật. Quan trọng hơn, những gợi ý này nỗ lực đưa nghệ thuật lên thành một vị trí dễ nhận thấy trong chương trình nghị sự chính trị liên bang.
Sự hợp tác của các nghệ sĩ trong việc chuẩn bị bản tóm tắt tổng hợp đệ trình lên Ủy ban Turgeon này là rất đáng kể bởi nó dẫn tới sự thành lập Hội đồng Nghệ thuật Canada vào năm 1945 (Nay là Hội nghị về Nghệ thuật của Canada). Như Schafer và Fortier (1989)  đã lập luận, Hội đồng "đảm bảo sự gắn kết và liên tục hơn trong sự đại diện của các cộng đồng nghệ thuật trước các chính quyền khác nhau”  ở cấp liên bang và cấp tỉnh. Vào tháng Tư năm 1946, Hội đồng đã gửi báo cáo cho Thủ tướng Mackenzie King lập lại những đề xuất trong bản tón tắt đã được đưa lên Ủy ban Turgeon này.
Bản tóm tắt trình lên Ủy ban và sự thành lập Hội đồng Nghệ thuật Canada sau đó chứng tỏ sự phù hợp với nghệ thuật ở Alberta bởi nó đã lôi kéo được nhiều nhóm người ở tầm quốc gia cam kết thúc đẩy nghệ thuật. Đây là nỗ lực có tổ chức đầu tiên của một nhóm nghệ sĩ Canada nhằm đưa nghệ thuật vào chương trình nghị sự chính sách công cộng. Mặc dù các hoạt động của nhóm này bị định hướng bởi chính phủ liên bang, sự lấn sân sang khu vực chính trị của Alberta là không thể tránh khỏi. Thông qua việc cung cấp các thông tin và hỗ trợ cho các nghệ sĩ Alberta, Hội đồng có vai trò như một chất xúc tác phục vụ việc tập trung về mặt chính trị các nghệ sĩ ở phạm vi tỉnh và quan trọng là, một cổng vào cho phép những thành viên ưu tú về chính trị của Alberta cân nhắc vai trò của chính quyền trong lĩnh vực nghệ thuật.
- Chính quyền
Chính quyền Alberta
Mặc dù chính quyền Alberta không có một chính sách cụ thể nào về nghệ thuật nhưng họ đã cung cấp một số hỗ trợ không thường xuyên cho một số nghệ sĩ, ví dụ như những nhạc sĩ nghiệp dư. Thống đốc bang Alberta, George Bulyea, đã tổ chức hội thi âm nhạc đầu tiên ở Canada vào ngày 5 tháng 5 năm 1908, tại Edmonton. Theo Kallman, Bulyea hành động "theo sự gợi ý của Toàn quyền Earl Grey, một người nóng lòng muốn đẩy mạnh phát triển nghệ thuật ở Canada" . Ngoài ra, Sở giáo dục tỉnh còn cung cấp các khoản tài trợ cho các lễ hội âm nhạc và học bổng cho các sinh viên tham dự các kỳ thi tại Ban quản lý Âm nhạc miền Tây.
Sự tham gia của chính quyền Alberta vào việc thúc đẩy hoặc điều chỉnh các nghệ sĩ chuyên nghiệp và các buổi diễn của họ cũng hạn chế. Chính quyền không cung cấp hỗ trợ tài chính hoặc quản lý cho các hoạt động biểu diễn, và họ cũng không đóng vai trò gì trong việc thực hiện các buổi diễn đó. Nội dung của các buổi diễn đôi khi là một nỗi lo lắng. Vào năm 1919, chính quyền đã thông báo cho mọi sân khấu rằng không người trình diễn nào được phép sử dụng tên của bất kỳ người nào để mang ra làm trò cười  nhưng hành động này là bất thường và không lặp lại. Đây dường như như là một hành động đáp trả nóng giận và đã chìm xuống rất nhanh. Mặc dù có những áp lực từ các nhóm người ví dụ như Hội đồng Phụ nữ Địa phương Calgary và Hội đồng vì Phúc lợi của Gia đình và Trẻ em Calgary, chính quyền đã từ chối tham gia vào cơ quan kiểm duyệt chương trình sân khấu chính thức. Phản ứng này của chính quyền củng cố thêm lập luận rằng chính sách về nghệ thuật hạn chế đã tồn tại trong suốt giai đoạn này sẽ không được mở rộng thành quy định về nội dung của các buổi công diễn trực tiếp.
Các chính quyền thành phố
Các chính quyền thành phố đã dành một khoản tiền tại trợ nào đó cho những nhạc sĩ không chuyên tại địa phương. Trước chiến tranh thế giới thứ II, các hội đồng thị trấn đã tài trợ cho các ban nhạc của người dân, nơi mà thường xuyên bao gồm các nhạc sĩ từ đội cứu hỏa hoặc sở cảnh sát. Tiền tài trợ hạn chế bởi “đi cùng với tài trợ công cộng là chỉ trích công cộng” liên quan tới chất lượng âm nhạc. Các ban nhạc bị chỉ trích khi chơi nhạc nhưng lại được nhớ đến nếu họ không chơi. Khoản tài trợ công cộng này không được điều chỉnh hoặc kiểm soát bởi chính quyền tỉnh. Cũng như thế, chính quyền tỉnh không nỗ lực để phát triển một loại tài trợ tương tự, một lần nữa thể hiện sự bất đắc dĩ khi tham gia vào chính sách về nghệ thuật.
  • Sự thiếu hụt chính sách về nghệ thuật của chính quyền
Sự thiếu hụt chính sách về nghệ thuật của chính quyền trong suốt giai đoạn đầu trong lịch sử của tỉnh có thể bắt nguồn từ ba hoàn cảnh chung.
Đầu tiên, Khi tỉnh Alberta được thành lập vào năm 1905, chính quyền mới đã tập trung vào việc xây dựng tỉnh. Nhiệm vụ xây dựng một tổ chức chính quyền địa phương là mối quan tâm ngay lúc đó của cấp lãnh đạo chính trị và của người dân tỉnh mới. Các quy định hay tiền tài trợ cho các hoạt động giải trí bao gồm cả nghệ thuật biểu diễn cùng lắm chỉ có thể coi là những mối quan tâm thứ yếu hơn.
Thứ hai, Chiến tranh thế giới lần thứ I (1914-1918), Cuộc Đại khủng hoảng (1929-39), và Chiến tranh thế giới lần thứ II (1939-45) là những khó khăn xã hội chính đòi hỏi phải giải quyết trên diện rộng. Những điều này tiêu tốn nguồn lực hạn chế về thời gian và tiền bạc của chính quyền và quần chúng, một lần nữa đẩy sự quan tâm chú ý rời xa khỏi nghệ thuật.
Và thứ ba, những tiền lệ Chính phủ hỗ trợ cho nghệ thuật đã tồn tại từ trước năm 1946 là rất ít ỏi. Không một chính quyền khác tại Canada nào hay bất kỳ chính quyền Bắc Mỹ nào có một chính sách chính thức về nghệ thuật trong giai đoạn này . Sự hỗ trợ từ các nhà bảo trợ giàu có cho các nghệ sỹ đã tồn tại ở một số quốc gia nhưng gần như chưa bao giờ được thiết lập thực sự tại Canada. Chính quyền Alberta không có bất kỳ một mẫu hình nào khác để thực hiện theo xét về khía cạnh chính sách về nghệ thuật và do đó, có rất ít động lực để đẩy nhanh quá trình thành lập một chính sách nghệ thuật.
 
CHƯƠNG 2. Chính quyền Alberta bắt đầu can thiệp vào nghệ thuật biểu diễn từ năm 1946-1970
Sau Chiến tranh thế giới lần thứ II, chính quyền Alberta bắt đầu một chính sách về hỗ trợ rõ ràng cho nghệ thuật bằng việc thông qua Đạo luật về Phát triển Văn hóa vào năm 1946 và sự thành lập các cơ cấu hành chính để hỗ trợ việc triển khai.
Chương này rà soát lại những năm đầu tham gia của chính sách Alberta vào lĩnh vực nghệ thuật. Đầu tiên là mô tả pháp luật về nghệ thuật. Thứ hai, chương này sẽ xác định những bên mới tham gia vào liên minh vận động chính sách nghệ thuật này. Những bên này bao gồm cả các cơ quan và quan chức Chính phủ cũng như ban quản lý nghệ thuật cấp tỉnh. Tác động của hoạt động này của Chính phủ liên bang liên quan tới Ủy ban Hoàng gia về Phát triển Quốc gia trong lĩnh vực Nghệ thuật và sự hình thành Hội đồng Canada về chính sách nghệ thuật của tỉnh cũng sẽ được thảo luận. Cuối cùng, sự mở rộng của chính sách nghệ thuật của Chính phủ, tiếp tục hỗ trợ các hoạt động nghệ thuật từ các viện giáo dục tới các sự kiện đặc biệt như các lễ kỷ niệm Một trăm năm bắt đầu xảy ra từ cuối những năm 1960 sẽ được phân tích.
  • Đạo luật về phát triển văn hóa
Với sự biết tới rất ít của các phương tiện truyền thông, Đạo luật về Phát triển Văn hóa đã được thông qua vào ngày 27 tháng 3 năm 1946 (Alberta, 1946a). Chính Đạo luật này đã làm rõ chính sách về nghệ thuật cho tỉnh Alberta. Đạo luật được dựa trên sự thỏa thuận rằng “Sự khuyến khích cao rất cần được dành cho phát triển văn hóa cho người dân của Tỉnh nhà” (Alberta, 1946a). Tuyên bố này trở thành nền tảng cho các chính sách nghệ thuật của chính phủ trong tương lai.
Như đã quy định trong Đạo luật, chức năng của chính quyền Alberta là cung cấp những sự “khuyến khích, điều phối, mở rộng và phát triển các khía cạnh khác nhau trong đời sống văn hóa của tỉnh và đặc biệt là các trang thiết bị thư viện ở cả các quận huyện ở thành phố và nông thôn, âm nhạc, kịch nghệ, thủ công và giải trí thực tế”.
Đạo luật về Phát triển Văn hóa đã cũng quan trọng ở tầm quốc gia bởi nó là pháp luật đầu tiên về lĩnh vực nghệ thuật của Chính phủ Canada.
Đạo luật đã xây dựng những nguyên tắc hỗ trợ của Chính phủ cho nghệ thuật và mang lại sự công nhận công khai đối với nghệ thuật. Thêm vào đó, Đạo luật này tạo điều kiện thuận lợi cho việc thành lập các cấu trúc quản lý đầu tiên của Chính phủ nhằm hỗ trợ nghệ thuật, bao gồm một nhân viên điều phối các hoạt động văn hóa, một ban tình nguyện và sau đó là các phòng ban về âm nhạc và kịch nghệ trong nội bộ các phòng ban của chính quyền. Những cấu trúc này hỗ trợ sự mở rộng các hoạt động nghệ thuật trong toàn tỉnh.
Đạo luật định nghĩa các hình thức nghệ thuật như âm nhạc, mỹ thuật, kịch nghệ và các hoạt động liên quan khác như hoạt động giải trí thực tế, thư viện và thủ công. Điều này định nghĩa nghệ thuật như một hoạt động giải trí, đưa chúng thành một phần cần thiết tạo nên chất lượng cuộc sống. Trong giai đoạn này, sự đồng thuận giữa những người tham gia liên minh vận động đang nổi lên về vai trò và tầm quan trọng của nghệ thuật.
Mặc dù Đạo luật là mốc luật pháp đầu tiên trong lĩnh vực chính sách nghệ thuật, một số hoạt động khác vẫn giữ nguyên như trước kia. Chính quyền tiếp tục hỗ trợ nghệ thuật thông qua trợ cấp cho các lễ hội âm nhạc và kịch nghệ - điều đã bắt đầu từ sau Chiến tranh thế giới lần thứ II. Khu vực giáo dục tiếp tục hỗ trợ nghệ thuật thông qua sự thành lập Phòng Kịch nghệ tại Đại học vào năm 1947 và các chương trình của Trung tâm nghệ thuật Banff.
Do đó, giai đoạn từ năm 1946 tới năm 1970 đặc trưng bởi niềm tin chung giữa những chính trị gia ưu tú, cả phi chính phủ và thuộc chính phủ, rằng nghệ thuật là một phần cần thiết tạo nên chất lượng cuộc sống– nghệ thuật là một hoạt động mà bất kỳ ai cũng nên cân nhắc khi có thời gian nghỉ ngơi. Vì bất kỳ cá nhân nào cũng có thể lựa chọn tham gia vào các môn thể thao, hoạt động tình nguyện hoặc nghệ thuật làm vườn, họ cũng nên có cơ hội tham gia vào nghệ thuật. Hơn thế nữa, một bối cảnh nghệ thuật phát triển rộng mở là dấu hiệu của sự tiến bộ và cải cách nhanh chóng tại các vùng lân cận. Do đó, các vùng này cần phải mang những hoạt động nghệ thuật đến với người dân, cũng như sử dụng nghệ thuật để thu hút thêm nhiều người từ nơi khác đến với địa phương mình.
  • Cấu trúc chính quyền mới
Đạo luật phát triển văn hoá quy định cấu trúc ban đầu cho việc thi hành chính sách nghệ thuật. Nó bao gồm các Hội đồng, một Điều phối viên cho các hoạt động văn hoá, một bộ phận chịu trách nhiệm về nghệ thuật và một bộ trưởng chịu trách nhiệm về nghệ thuật như một danh mục đầu tư của Bộ Kinh tế.
Các Hội đồng
Pháp luật mới đã cho phép thành lập các Hội đồng, bao gồm các cá nhân được Chủ tịch hội đồng bầu ra với sự tiến cử của Bộ trưởng để thực hiện các chức năng theo quy định của Đạo luật. Hội đồng Âm nhạc của Alberta được thành lập năm 1946, ngay sau đó là Hội đồng Nhạc kịch được thành lập năm 1947. Các hoạt động của Hội đồng đa dạng từ những buổi hoà nhạc do các nghệ sỹ Alberta trình diễn đến các lễ hội, tour du lịch và những cuộc thi giữa các đoàn nhạc kịch.
Các Hội đồng, không giống với chi nhánh của một tổ chức, nó có thứ bậc, có hệ thống điều hành, và chịu trách nhiệm trước cơ quan luật pháp thông qua Bộ trưởng. Nó được Chính phủ lập ra để thử nghiệm với quy trình xét xử “nhanh chóng”. Theo Hillman-Chartrand (1986), nguyên tắc “nhanh chóng” tạo ra sự phân chia quyền lực. Một uỷ ban có thu nhập từ rất nhiều nguồn, như trợ cấp của Chính phủ và thay mặt Chính phủ phân bổ những nguồn thu này, điều này khiến Chính phủ mất quyền trong việc quyết định việc nghệ sĩ nào sẽ nhận loại trợ cấp nào và trợ cấp bao nhiêu. Nguyên tắc này có thể sẽ tránh được tình trạng “tập trung quyền lực tuyệt đối và xung đột về lợi ích”.
Các Hội đồng đã giúp Chính phủ có được cơ chế thuận lợi để nghi nhận những cống hiến trước đây của các cá nhân trong các hoạt động nghệ thuật bằng cách cho phép họ có tiếng nói trong Chính phủ mới và những trách nhiệm trong việc soạn thảo luật. Cũng thông qua việc tham gia vào các uỷ ban nghệ thuật, Chính phủ đang cố gắng giúp các công dân tiếp cận với pháp luật chứ không phải ngược lại. Theo quan điểm này, giữa Chính phủ và các thành viên phi chính phủ đã bắt đầu có những sự nhất trí trong liên minh ủng hộ.
Việc sử dụng cơ cấu quản lý do Chính phủ sẽ mở đường cho các cáo buộc về việc kiểm duyệt nghệ thuật hoặc sự sáng tạo của các phiên bản nghệ thuật. Bằng cách sử dụng các hội đồng như phương tiện để thực hiện các chức năng đã nêu ra trong Đạo luật, Chính phủ có thể hỗ trợ và thúc đẩy sự phát triển của nghệ thuật trong khi vẫn duy trì được sự tham gia của cộng đồng và tạo ra tính hợp pháp trong các hoạt động liên quan đến chính sách của Chính phủ. Vì Chính phủ đang tham gia vào một lĩnh vực mà nó vốn là lĩnh vực của khu vực tư nhân, điều này cần được hiểu là để duy trì sự đóng góp của khu vực tư nhân và sự hợp tác trong phạm vi chính sách mới này, chứ không phải là để kiểm soát nó và tránh những cáo buộc về việc Chính phủ chỉ đạo nghệ thuật.
Các ban
Chính phủ sau đó đã tạo ra các ban Bộ nội vụ kinh tế, chúng tương đương với các môn nghệ thuật do các hội đồng đại diện. Ban Nhạc kịch được thành lập năm 1955, rồi các ban âm nhạc và nghệ thuật cũng được lập nên sau đó. Các ban hỗ trợ đắc lực cho hội đồng. Về mặt chức năng, chúng cũng khác với Hội đồng, nhân viên của các ban này đều là quan chức trong Chính phủ, điều này đã tạo ra mối liên quan trực tiếp về trách nhiệm tài chính thông qua ngân sách các phòng ban với cơ quan lập pháp. Khi Chính phủ tiếp tục ủng hộ hơn nữa các môn nghệ thuật thì việc sử dụng tiền công và các nguồn lực yêu cầu phải có trách nhiệm cao hơn, điều này có thể nhận thấy thông qua thành phần của các ban.
Các hội đồng và các ban điều hành kết hợp lẫn nhau cho đến năm 1968, khi các hội đồng bị giải thể và trách nhiệm của họ được chuyển qua cho các ban. Vào năm 1967, các ban đã điều hành với khả năng hạn chế và xem xét lại mục đích ban đầu của họ về việc thực hiện các chức năng đã được mô tả trong Đạo luật Phát triển Văn hoá. Bản báo cáo thường niên năm 1967 của Ban Thư ký tỉnh mô tả các hội đồng là “chỉ liên kết với các chi nhánh với tư cách cố vấn”. Các chức năng của các hội đồng hầu hết đã do các ban tiếp quản trước khi Hội đồng bị giải tán. Báo cáo thường niên năm 1968 đã không còn đề cập gì đến Hội đồng hay sự giải thể nữa. Hội đồng đã không bị thay thế ngay lập tức bởi một cơ chế tư vấn, cố vấn khác, có lẽ sẽ dựa vào cuộc bầu cử cấp tỉnh sắp tới.
Sự giải thể và chuyển các chức năng của Hội đồng cho các ban đã có ảnh hưởng lâu dài tới cấu trúc và chính sách của Chính phủ, điều đó thể hiện ở chỗ nó đã tạo ra cơ hội cho sự ra đời của một nền tảng nghệ thuật hình thành sau hội đồng Canada vào năm 1972, đó là một cấu trúc hỗ tợ nghệ thuật mới bao gồm cả người dân và chính phủ.  Một hiệu quả tức thời nữa do việc giải thể các Hội đồng mang lại là chính phủ không còn ở giai đoạn hình thành các chính sách nghệ thuật, nơi mà chính phủ luôn cố gắng để hợp pháp hoá các hành động của mình với một chính sách mới.
Người điều phối các hoạt động văn hoá
Một vị trí được nêu trong luật này chính là Người điều phối các hoạt động văn hoá. Trong các hoạt động thì các nhiệm vụ của văn phòng bao gồm “phối hợp và so sánh hoạt động của các cơ quan văn hoá khác nhau với các chính sách của từng hội đồng riêng”. Người điều phối cũng hoạt động như một thư ký cho các hội đồng khác nhau.
Vị trí của điều phối viên văn hoá, trong Bộ Nội vụ kinh tế, đã được trao cho Richard MacDonald vào năm 1946. Năm 1950 Blake MacKenzie đã kế vị ông. Họ thực hiện chức năng chính là cung cấp chương trình theo sự chỉ đạo của Bộ về các hoạt động nghệ thuật và cung cấp sự hỗ trợ hành chính cho Hội đồng. Theo báo cáo thường niên năm 1951 của Bộ Nội vụ kinh tế, “rất nhiều các phương pháp của cựu điều phối viên MacDonald đã được tiến hành, song chỉ đạo chung về phát triển văn hoá của tỉnh vẫn không thay đổi”. Cả 2 nhà điều phối đều ủng hộ hoạt động tiếp tục phát triển nghệ thuật của chính phủ. Năm 1955 J.E.Plewes kế vị MacKenzie và sau đó là Walter Kaasa vào năm 1956. Kaasa giữ chức điều phối viên suốt thời kỳ còn lại, đến lắm 1970. Ông là người ủng hộ nhiệt tình cho nghệ thuật, ông tin rằng “tích cực tham gia vào nghệ thuật không chỉ tạo cơ hội sử dụng thời gian rảnh rỗi một cách hiệu quả mà còn giúp các cá nhân làm phong phú thêm cuộc sống của mình và góp phần vào đời sống văn hoá của cộng đồng”. Trong bản báo cáo thường niên của ông về Chi nhánh phát triển văn hoá, Kaasa mong muốn “mở nhiều hơn nữa các hoạt động chi nhánh thành nhiều cộng đồng Alberta” và ông đã khuyến khích các nghệ sỹ “tiếp cận cơ quan chính phủ các cấp để được hỗ trợ về tài chính và những hỗ trợ khác”. Trong suốt nhiệm kỳ của ông thì văn hoá Alberta và những nền tảng nghệ thuật đầu tiên đã xuất hiện. Vì có nhiệm kỳ dài và không gián đoạn nên Kaasa đã cống hiến liên tục cho các hoạt động nghệ thuật của Chính phủ, dù có những thay đổi trong tổ chức về trách nhiệm của các phòng ban và ban lãnh đạo.
Phòng ban
Trách nhiệm của Đạo luật mới về phát triển văn Hoá được đặt trong hoạt động văn hoá của các chi nhánh của Bộ Nội vụ kinh tế. Vị trí chịu trách nhiệm về nghệ thuật trong một cơ quan chính phủ cụ thể phản ánh những định nghĩa về các hoạt động nghệ thuật được đưa ra. Sau cuộc đấu tranh của những người đi tiên phong và chiến tranh “người dân Alberta nổi lên như một thực thể xã hội và những ước muốn kìm nén lâu nay về văn hoá cần được buộc lộ”. Mọi người muốn lấp đầy thời gian rảnh rỗi của mình bằng những mưu cầu về “nghiên cứu và thành tựu”.  Văn hoá đã được phân nhóm trong Sở Nội vụ Kinh tế thành Chi nhánh Nhà ở, Chi nhánh Công cộng, Cục Du lịch và Chi nhánh phát triển công nghệ tập trung vào việc phát triển các dịch vụ cho cộng đồng. Những chi nhánh này chịu trách nhiệm khuyến khích tăng trưởng thông qua việc thu hút các ngành công nghiệp mới và dân cư đến với Alberta bằng cách phát triển  tỉnh thành một khu vực phát triển và tiến bộ. Các hoạt động văn hoá và nghệ thuật, cùng với tiềm năng phát triển công nghiệp của tỉnh được coi là những nhân tố làm cho Alberta trở thành một nơi lý tưởng để sinh sống.
Vị trí của Chi nhánh Hoạt động Văn Hoá trong Bộ Nội vụ Kinh tế được duy trì đến năm 1959 khi nó được chuyển sang cho bộ phận của Sở bí thư tỉnh. Sự chuyển đổi vi trí này là một phần trong việc mở rộng và tổ chức lại Chính phủ dẫn đến sự giải thể Bộ Nội vụ Kinh tế. Tất cả các hoạt động giải trí đều được chuyển giao cho Sở bí thư tỉnh, củng cố quan điểm coi nghệ thuật như một hoạt động giải trí bằng cách tiếp tục phân nhóm nghệ thuật thành những hoạt động giải trí như  trò giải trí và thư viện.
Vào năm 1960, chi nhánh các hoạt động văn hoá đổi tên thành Ban Giải trí và phát triển Văn hoá. Ban này được tổ chức lại vào năm 1966, từ đó tách Ban Phát triển Văn hoá khỏi Ban Giải trí. Trong khi Sở Bí thư tỉnh vẫn phân nhóm các hoạt động giải trí, nghệ thuật được công nhận là có liên quan nhưng nó vẫn có những đặc điểm khác biệt so với các hoạt động giải trí.
Hoạt động chính phủ liên bang
Trong khi chính quyền Alberta đang xây dựng chính sách nghệ thuật, thì chính phủ liên bang vẫn đang xem xét những ý kiến về chính sách nghệ thuật. Các sáng kiến này của liên bang tạo ra sự ảnh hưởng lâu dài trong việc thành lập hội đồng Canada.
Uỷ ban Hoàng gia về phát triển quốc gia trong lĩnh vực nghệ thuật, văn chương và Khoa học (Uỷ ban Massey-Levesque) thành lập năm 1949 bởi chính phủ liên bang để đáp ứng được áp lực từ các trường đại học, Hội đồng Nghệ thuật Canada, các chính quyền tỉnh và thành phố và các hội đồng nghệ thuật. Nó được công nhận “là sự cần thiết để xác định vai trò của Chính phủ trong sự phát triển nghệ thuật ở Canada”. Nghiên cứu này là một phần trách nhiệm ngày càng tăng của Chính phủ trong “vận mệnh kinh tế và xã hội” của Canada, và thực hiện khuyến nghị dựa trên “sự khẳng định rằng hành động của liên bang là cần thiết vào thời điểm đó và phải thực hiện trên mọi mặt trận để đưa Canada trở thành một quốc gia vĩ đại và thống nhất”. Chính phủ liên bang đã có những lập luận tương tự như chính quyền Alberta về việc coi nghệ thuật là cách để giới thiệu quảng bá về Canada như là một quốc gia. Sự thống nhất này giúp tạo ra tính hợp pháp cho những chỉ đạo về chính sách nghệ thuật của Chính phủ Alberta.
Khuyến nghị quan trọng nhất của uỷ ban, dựa trên một văn bản tóm tắt được trình bày trước hội đồng Turgeon, chính là việc thành lập Hội đồng Quốc gia chịu trách nhiệm về “thúc đẩy sự sáng tạo và cho ra đời các tác phẩm nghệ thuật thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau”. khuyến nghị này đã không được thực hiện năm 1951 khi báo cáo được phát hành, nhưng nó đã được thực hiện với sự sáng tạo của Hội đồng Canada vào năm 1957.
Hội đồng Canada
Năm 1957, Hội đồng Canada được thành lập như một tập đoàn, với mục tiêu là “ để nuôi dưỡng và thúc đẩy phát triển việc nghiên cứu và tận hưởng, và sáng tác ra những tác phẩm nghệ thuật”. Thành viên của Hội đồng không được là các quan chức, nếu không họ không phải là bộ phận cấu thành nên dịch vụ công cộng ở Canada. Kinh phí ban đầu của hội đồng bao gồm một khoản ủng hộ 50 triệu USD. Hội đồng đã lập một cơ quan trung ương nơi các nghệ sỹ có thể tìm kiếm và xin trợ cấp, nó đã trở thành một hình thức trợ cấp công khai của Chính phủ cho nghệ thuật.
Những ảnh hưởng tức thời của Hội đồng Canada tới các chính sách nghệ thuật của Alberta là tạo ra được nhiều nguồn kính phí và hỗ trợ. Mãi cho đến những năm 1970 chính quyền Alberta mới coi Hội đồng Canada như một mô hình mẫu để lập nên các cơ quan cấp tỉnh. Kết quả là sự ra đời của nền tảng nghệ thuật Alberta và nó sẽ được nhắc tới trong chương tiếp theo.
Sự mở rộng của liên minh ủng hộ
Đến cuối những năm 1960, các nghệ sĩ chuyên nghiệp ngày càng đóng vai trò quan trọng trong liên minh ủng hộ. Việc tăng hỗ trợ từ các tổ chức giáo dục và Chính phủ, cùng với kinh phí dành cho những lễ kỷ niệm trăm năm đã làm phấn chấn các nghệ sĩ chuyên nghiệp trong hội đồng nghệ thuật. Phần quan trọng trong vai trò đang ngày càng tăng của nghệ sĩ chuyên nghiệp là mở rộng phạm vu của nghệ thuật biểu diễn.
Khiêu vũ đã từng bị hạn chế trong các sự kiện xã hội thì đã phát triển bao gồm các hoạt động nghiên cứu về các lĩnh vực như bal lê, jazz và character. Một phần của sự mở rộng này là việc thành lập công ty Alberta Ballet năm 1966, công ty có cả trường dạy ba lê và một công ty du lịch chuyên nghiệp đóng vai trò như một người tham gia mới vào liên minh tuyên truyền nghệ thuật.
Sự phát triển của khiêu vũ song hành cùng với sự phát triển của các nghệ sĩ, diễn viên nhà hát chuyên nghiệp, các nhà sản xuất, các tác giả, các cá nhân khác và cùng với sự gia tăng về số lượng, về phong cách các nhạc sỹ như: nhạc sĩ cổ điển, nhạc sĩ nhạc jazz, nhạc sĩ nhân dân, nhạc sĩ dân gian. Các tổ chức như Nhà hát Calgary (1966), Nhà hát Thành thị (1965) cũng được xây dựng trong thời gian này. Tính chuyên nghiệp ngày càng gia tăng cũng là tiếp nối sự phát triển của các nghệ sĩ không chuyên trên địa bàn tỉnh. Như ngài Walter Kassa đã nói: “các nghệ sĩ nghiệp dư đã mất nhiều năm làm việc và hi sinh để tạo nên tính hấp dẫn cho nghệ thuật” (Alberta, Sở bí thư tỉnh, Chi nhánh Phát triển Văn hoá 1968). Các nghệ sĩ nghiệp dư đã làm số lượng người thưởng thức nghệ thuật tăng lên.
Mặc dù hoạt động nghệ thuật chuyên nghiệp rất phát triển nhóm các nghệ sĩ chuyên nghiệp không phải là đối tượng chính của hệ thống trợ cấp hiện tại của Chính phủ, trong khi hệ thống này được mong đợi là sẽ cho họ những khoản trợ cấp cao hơn so với các nghệ sĩ nghiệp dư. Nghệ sĩ nghiệp dư có những yêu cầu và mong đợi khác từ phía chính phủ. Ví dụ như, trợ cấp có thể trở thành một khoản thu nhập của nghệ sĩ chuyên nghiệp, và các khoản hỗ trợ này cũng có thể cấp thêm cho một nhóm nghiệp dư như khoản tiển lương để trang trải khi họ với tư cách là người giúp việc cho một công ty chuyên nghiệp. Sự tăng trưởng các nghệ sĩ chuyên nghiệp là kết quả của chính sách nghệ thuật của Chính phủ thông qua việc hình thành nền tảng nghệ thuật vào năm 1978 và các khoản tài trợ riêng cho các tour du lịch chuyên nghiệp.
Phản ứng của Chính phủ về những yêu cầu của các nghệ sĩ chuyên nghiệp báo hiệu sự ổn định của liên minh ủng hộ về chính sách giai đoạn này. Sự ưu đãi của Chính phủ dường như rất được giới nghệ sĩ chào đón. Hội đồng nghệ thuật thống nhất và không có sự tranh giành các nguồn lực hoặc những bất đồng mạnh mẽ ảnh hưởng tới sự cân bằng.
CHƯƠNG 3. Thực hiện chính sách thông qua các công cụ chính sách khác nhau  (1970-1991)
Sau chiến thắng bầu cử của Đảng Bảo thủ đầu tiên của Alberta năm 1971, Hội đồng Nghệ thuật Alberta đã trải qua một thời kỳ phát triển nở rộ đến tận năm 1991. Nghệ thuật được sử dụng để tổ chức lễ kỷ niệm lần thứ 75 của Alberta, triển lãm thế giới năm 1974 và thế vận hội Olympic năm 1976. Chính phủ Alberta mở rộng vai trò của mình đối với  các hoạt động nghệ thuật thông qua việc thành lập một đơn vị riêng biệt chịu trách nhiệm nghệ thuật và văn hoá vào năm 1975 và tăng kinh phí cho nghệ thuật từ nguồn phân bổ ngân sách của Sở Văn hoá từ 4.2 tỷ USD (năm 1980) đến 15,2 tỷ USD (phân bổ ngân sách của Cục kết hợp với quỹ sáng lập nghệ thuật) năm 1989. Việc tăng kinh phí được thực hiện một phần từ lợi nhuận trong ngành dầu mỏ và doanh thu xổ số kiến thiết. Nhận thức của cộng đồng về nghệ thuật đang tăng lên.
Chương này sẽ tập chung vào sự phát triển của liên minh tuyên truyền nghệ thuật từ năm 1970 đến 1991, bao gồm cơ cấu tổ chức của các bộ phận trong Chính phủ chịu trách nhiệm về nghệ thuật và sự xâm nhập của các thành phần mới tham gia vào liên minh ủng hộ như Arts Foundations và Decidedly Jazz Dacewworks được thành lập bởi Chính phủ.
Chương này sẽ kết thúc với một cuộc thảo luận về sự thay đổi chính sách dẫn tới giảm vai trò của Chính phủ đối với nghệ thuật, mà nguyên nhân là do các nhân tố như suy thoái kinh tế và gia tăng thâm hụt ngân sách Chính phủ. Những nhân tố này dẫn đến sự thay đổi trong các mục tiêu ưu tiên của Chính phủ và cắt giảm các nguồn hỗ trợ từ Chính phủ cho nghệ thuật vào đầu những năm 1990. Các nhân tố kinh tế này kết hợp với triết lý cá nhân đã làm cho các hoạt động như nghệ thuật tiêu hao thêm các khoản trợ cấp của Chính phủ. Ví dụ như, vai trò của các quan chức Chính phủ trong việc xem xét tầm quan trọng của các hoạt động nghệ thuật thông qua việc hỗ trợ tài chính của các cấp cơ quan hoặc chọn ra nghệ sĩ nào xứng đáng tham gia liên hoan nghệ thuật hàng năm như các hoạt động không phù hợp cho việc tài trợ công khái của các thành viên. Cuối cùng, bản tổng kết thảo luận sẽ đưa ra những nhân tố dẫn đến tinh giản và cơ cấu lại các đặc trưng của chính sách nghệ thuật thời kỳ trước 1991.
  • Việc tổ chức lại bộ phận chịu trách nhiệm về nghệ thuật trong Chính phủ.
Năm 1971, một cuộc cải cách tổ chức chính phủ đã dẫn đến trách nhiệm về nghệ thuật đã được chuyển từ Phòng Bí thư tỉnh đến Phòng Văn hoá, Thanh niên và Giải trí mới được thành lập. Theo báo cáo thường niên của Phòng, thì chức năng của Phòng là “để khơi dậy, nuôi dưỡng và phát triển ổn định các hình thức kết cấu của các hoạt động văn hoá, thanh niên và giải trí” (Alberta, Phòng Văn hoá, Thanh niên và Giải trí, 1971).
Đến năm 1974, Chính phủ đã đẩy mạnh nhu cầu công cộng về các dịch vụ, điều này đã làm gia tăng sự quan tâm của người dân tới những nhu cầu giải trí, (Phòng Văn hoá, Thanh niên và Giải trí, báo cáo thường niên, 1974). Sự hứng thú gia tăng được thấy rõ nhất khi có thay đổi về quan hệ tổ chức vào năm 1975. Nghệ thuật, văn hoá, thanh niên, giải trí  được phân ra một bộ phận riêng việt để phân biệt rõ văn hoá với thể thao. Phòng Văn hoá mới chịu trách nhiệm về nghệ thuật. Đạo luật về Văn hoá quy định rằng các Bộ trưởng có thể tham gia vào các thoả thuận “liên quan đến phát triển văn hoá của Alberta và các nguồn tài nguyên lịch sử của Alberta” ( Sửa đổi điều lệ của Alberta, 1980). Đạo luật cũng cho phép Bộ trưởng xác định những hoạt động nào là có liên quan đến văn hoá vì mục đích đảm bảo các khoản vay cho Chính phủ.
Phòng Văn hoá chỉ là một bộ phận nhỏ trong danh mục đầu tư của ngân sách, nhưng chính nó tạo ra động lực giúp nghệ thuật được công nhận một cách rộng rãi. Một dạng tổ chức khác của Phòng xuất hiện năm 1986 đã bổ xung chủ nghĩa đa văn hoá cho Phòng Văn hoá. Ngoài ra, như tên gọi đã ngâm ngụ ý, nó khẳng định tầm quan trọng mang tính quốc gia về việc khắc hoạ bản sắc dân tộc và do đó phù hợp với chính sách mới của liên bang về chủ nghĩa đa văn hoá. Đối với mục đích cụ thể thì nhiệm cụ của Phòng được mởi rộng như định nghĩa của nghệ thuật, định nghĩa này hiện giờ đã bao gồm cả chủ nghĩa đa văn hoá, công nhận những nghệ thuật giân dan và những di sản nghệ thuật của dân tộc. Phòng về cơ bản vẫn không thay đổi cho đến năm 1993.
Trong những thay đổi ở các cấp phòng ban, ta thấy ở cấp chi nhánh thì chỉ có những thay đổi nhỏ. Từ năm 1966, khi Ban Thư ký sở đã nhận trách nhiệm về nghệ thuật, thông qua Phòng Văn hoá và Đa Văn hoá năm 1991, sự phát triển văn hoá trở thành một bộ phận riêng biệt trong Phòng. Bộ phận này giữ lại cơ cấu tổ chức dựa trên kỷ luật của nó (điều đó có nghĩa là, tương ứng với nhiều hoạt động nghệ thuật khác nhau thì thành lập nên nhiều ban khác nhau, ví dụ như Ban Nhạc hoặc Ban Kịch), và ngài Walter Kaasa vẫn giữ chức Giám đốc đến tận năm 1982, sau đó Glen Buik kế vị và  giữ chức này đến năm 1990.
Việc tổ chức lại danh mục đầu tư cho chính sách nghệ thuật trong suốt những năm 1971 đến 1986 có thể được đánh giá trên một số quan điểm. Thay vì đưa ra những quyết định về việc có nên hỗ trợ cho các hoạt động nghệ thuật hay không, sự di chuyển trách nhiệm về nghệ thuật giữa các phòng đã phản ánh mức độ khác nhau trong việc tập trung hỗ cho các hoạt động văn hoá. Một Phòng ban có ảnh hưởng lớn hơn như Phòng Văn hoá, Thanh niên và Giải trí có thể đưa nghệ thuật lên một vị trí cao hơn trong hệ thống phân cấp Nội các. Tuy nhiên danh mục đầu tư nội các cho các hoạt động văn hoá chỉ có giá trị tượng trưng. Bằng các xác định trách nhiệm cho từng phòng riêng biệt, các hoạt động văn hoá bao gồm nghệ thuật dường như là được các thành viên của liên minh ủng hộ chính sách nghệ thuật ưu tiên và coi trọng hơn là khi trách nhiệm được phân chia cho quá nhiều các Phòng ban.
  • Ban lãnh đạo chính trị
Horst Schmid trở thành Chủ tịch của Phòng Văn hoá, Thanh niên và Giải trí năm 1971. Schmid được biết đến “không chỉ với lòng đam mê với văn hoá mà ông còn rất tích cực trong việc tìm kiếm kinh phí cho các chương trình văn hoá”. Trong suốt nhiệm kỳ của Schmid, nghệ thuật nhận được sự công nhận đáng kể. Chính trong thời kỳ của Schmid đã ra đời quỹ hỗ trợ đầu tiên cho Nghệ thuật Alberta.
Quỹ này được lập ra năm 1972 để trợ cấp cho nghệ thuật trực giác. Ông cũng đã thành công trong việc thành lập Phòng Văn hoá. Bước đâu tiên trong việc thành lập quỹ Alberta phục vụ cho biểu diễn nghệ thuật đã diễn ra.
Theo Johnson (1981), trách nhiệm làm chính sách của các bộ trưởng bao gồm các chức năng giám sát, theo đó các ý tưởng phải được phê bình, xem xét kỹ lưỡng cũng như chỉnh sửa và cả các chức năng đảm bảo tính hợp pháp để chính sách nhận được sự chấp thuận của nội các. Bộ trưởng Horst Schmis có thể kết hợp lợi ích ngày càng gia tăng từ nghệ thuật với điều kiện kinh tế thuận lợi của tỉnh để thúc đẩy hỗ trợ cho nghệ thuật.
Mary J.LeMessuier thay vị trí Bộ trưởng cho Schmis năm 1978. Bà nhận được sự ủng hộ của những người đi sau như Thứ trưởng C. Les Usher và Bộ trưởng chi nhánh nghệ thuật Kaasa. Vào cuối nhiệm kỳ Bộ trưởng của bà, quỹ Alberta hỗ trợ cho văn học nghệ thuật được thành lập. LeMessurier hết nhiệm kỳ năm 1985 và thay thế bà là  Dennis L. Anderson, tiếp theo là Greg Stevens vào năm 1986. Trong khi Anderson và Stevens tại vị trong thời gian rất ngắn thì J.S.O’Neill làm Thứ trưởng từ năm 1979 đến 1992, và Glen Buick làm Giám đốc chi nhánh hoạt động văn hoá từ năm 1982 đến 1990 đã tạo ra tính liên tục trong hoạt động của Phòng và các hoạt động liên quan đến nghệ thuật. Doug Main trở thành Bộ trưởng từ năm 1988 và kéo dài nhiệm kỳ đến năm 1992.
Với những nhiệm kỳ dài như của Thứ trưởng và Giám đốc Chi nhánh Phát triển Văn hoá cho thấy chính họ đã có ảnh hưởng lớn tới các Bộ trưởng và hoạt động của Phòng. Thứ trưởng và các chi nhánh có chức năng cung cấp cho Bộ trưởng bản ghi nhớ tóm tắt (C.Padfield, thông tin cá nhân, tháng 9,1994). Các bản ghi nhớ này nhắc nhở Bộ trưởng chú ý đến các tình huống cần phải xem xét ví dụ như có một tỉnh khác đang xem xét một chính sách mới hay một vấn đề cần đến những thủ tục đặc biệt của phòng ban. Thông qua các bản ghi nhớ này và các thông tin đính kèm, các viên chức quản lý những thông tin đến với Bộ trưởng, nó cũng ho phép họ thúc đẩy những chính sách đặc biệt hoạc các danh mục hành động. Kiểu quản lý này được các bộ trưởng áp dụng người mà có ảnh hưởng cuối cùng tới việc quyết định danh mục nào cần thông tin bổ xung và danh mục nào sẽ bị ảnh hưởng. Sự gắn kết giữa các quan chức và Bộ trưởng làm nên sự  liên tục cũng như sửa đổi của chính sách nghệ thuật.
  • Quỹ nghệ thuật biểu diễn Alberta
Quỹ nghệ thuật biểu diễn Alberta được thành lập 16 tháng 5 năm 1978 thông qua một sửa đổi trong Đạo luật Phát triển Văn hoá. Phần 2 Đạo luật này quy định về việc thành lập quỹ mới  được xác định trong những điều lệ sau này gọi là Đạo luật về Quỹ Văn hoá . Quỹ có 3 mục tiêu chính:
a. Thúc đẩy nghệ thuật biểu diễn ở Alberta
b. Tạo cơ hội cho cá nhân và các tổ chức tổ chức các buổi biểu diễn nghệ thuật
c. Hỗ trợ và góp phần vào sự phát triển của nghệ thuật biểu diễn.
Phỏng theo mô hình của Quỹ nghệ thuật Alberta (AAF) được thành lập năm 1972. AAF tập trung chủ yếu vào nghệ thuật thị giác và do đó không nằm trong phạm vi của nghiên cứu này. Nó là quan trọng bởi vì nó là mô hình cho nhiều loại quỹ dành cho Nghệ thuật Biểu diễn gần đây, cung cấp hỗ trợ cho nghệ thuật biểu diễn. các quỹ này là những tập đoàn đến từ một bộ phận của Chính phủ.
Trong cuốn Kemaghan và Seigel (1991), có một vài lí do cơ bản cho việc hình thành các tập đoàn này, một trong số đó có liên quan đặc biệt tới lĩnh vực chính sách nghệ thuật. Mô hình tập đoàn cung cấp cho Chính phủ một công cụ chính sách cho phép họ hỗ trợ nghệ thuật, trong khi vẫn duy trì khoảng cách giữa Chính phủ và các nghệ sĩ để tránh việc cáo buộc Chính phủ can thiệp vào quá trình sáng tạo nghệ thuật. Ngoài ra chính phủ đã bù đắp khoảng trống của các quỹ phi chính phủ, từ khi Alberta không còn một tổ chức từ thiện cá nhân nào như quỹ Carnegie nữa. Vì vậy quỹ nghệ thuật biểu diễn Alberta là một cấu trúc mới có sự kết hợp của cả cá nhận và cộng đồng. Thứ hai, quỹ luôn cố gắng cung cấp các dịch vụ trên địa bàn tỉnh một cách thường xuyên và công bằng. Các chương trình tài trợ và hỗ trợ luôn công khai và sẵn sàng với bất cứ nghệ sĩ nào muốn theo đuổi tìm kiếm. các khoản hỗ trợ và tài trợ của quỹ được quy định thông qua các tiêu chuẩn dựa trên các điều luật và loại hoạt động xin tài trợ. Kinh phí được phân phối dựa trên sự tính toán hoặc kết quả từ quá trình cạnh tranh chứ không được xác định theo từng trường hợp cụ thể.
Hội đồng quản trị của quỹ được bầu ra từ cộng đồng và được chỉ định bởi Thống đốc của Hội đồng. Không có một tiêu chí hoặc yêu cầu đặc biệt nào cho Giám đốc được quy định trong luật. Những thành viên này là những người tự nguyện, không phải là người của chính phủ được bầu ra thông qua Uỷ ban Dịch vụ công cộng. Họ chỉ được trả cho nhưng chi phí mà họ tự bỏ ra chứ không được nhận thù lao cho thời gian tham gia vào công việc của Quỹ.
Quỹ nhận chỉ đạo từ Bộ trưởng Bộ văn hoá. Theo pháp luật, Bộ trưởng chỉ có thể đưa ra chỉ đạo cho quỹ với mục đích:
a.  Để cung cấp những ưu tiên và hướng dẫn cho quỹ để hoạt động trong quyền hạn của mình và,
b. Để điều phối công việc của quỹ bằng các chương trình, chính sách và công việc của Chính phủ và các tổ chức công, tư giúp tránh những trùng lặp về chi phí. (Điều lệ Alberta, 1978).
Kinh phí cho quỹ đến từ ba nguồn với nguồn chính đến từ Quỹ Xổ số của Chính phủ Alberta. Nguồn thứ hai là tợi tức đến từ khoản dự trữ của Quỹ Nghệ thuật Biểu diễn Alberta, một quỹ đầu tư “để cung cấp một nguồn dự trù dài hạn cho chương trình tài trợ của Quỹ” (Alberta, Quỹ nghệ thuật biểu diễn, 1984). Quà tặng, tài sản thừa kế và việc gây quỹ là nguồn kinh phí thứ ba.
Nhiệm vụ của quỹ đã được nêu trong báo cáo thường niên đầu tiên (1979). Nhìn chung, các dự án được xem xét hỗ trợ phải:
a.    Có sự hợp tác giữa hai hay nhiều tổ chức, cơ quan có liên quan tới hoạt động biểu diễn nghệ thuật, hoặc
b.    Hỗ trợ cho các cá nhân hoặc tổ chức trong việc quảng bá du lịch quốc gia, quốc tế.
Dự án được đánh giá trên bốn tiêu chí:
a.   Gia tăng nhận thức cộng đồng về nghệ thuật biểu diễn
b.  Tạo cơ hội cho các nghệ sĩ biểu diễn được biểu diễn và/hoặc trở nên nổi tiếng trong và ngoài nước, hoăc
c.   Khuyến khích các chương trình hợp tác hoặc phối hợp để hỗ trợ về mặt hành chính cho các hoạt động biểu diễn nghệ thuật.
Các chương trình của quỹ đã phát triển và cải tiến để đáp ứng được những thay đổi trong hội đồng nghệ thuật. Vào năm 1981, Quỹ đã thành lập “Chương trình khuyến khích tài trợ Nghệ thuật biểu diễn”. Mục tiêu của chương trình là “giảm thuế cho các tổ chức biểu diễn nghệ thuật chuyên nghiệp của tỉnh” (Văn hoá Alberta, Báo cáo thường niên, 1984). Chương trình là một sự nỗ lực của Quỹ để giúp các tổ chức nghệ thuật cân bằng ngân sách.
Năm 1984, các tiêu chuẩn đủ để cấp kinh phí của Quỹ đã được quy định rõ. Những đối tượng được hưởng trợ cấp tài chính được xác định là “các cá nhân, các tổ chức chuyên nghiệp hoặc nghiệp dư có những cống hiến cho hoạt động, sản xuất và sáng tạo nghệ thuật ở Albetta” (Văn hoá Alberta, 1984.tr.3). Nội dung của nghệ thuật biểu diễn được định nghĩa bao gồm: khiêu vũ, thu hình, kịch câm …Các loại dự án đủ điều kiện để nhận tài trợ được phân loại thành bốn khu vực: Quảng cáo; Tiếp thị Phát triển; Quản lý; và Nghiên cứu. (tr.3)
Các tiêu chí cho một dự án được hỗ trợ đã được định nghĩa rộng hơn. Kinh phí sẽ cấp cho các dự án xuất sắc về nghệ thuật thoả mãn:
a.   Là duy nhất và/hoặc có tính sáng tạo và làm tăng hoặc làm phong phú thêm các hoạt động thường xuyên hoặc định kỳ của các cá nhân, tổ chức.
b. Tạo ra lợi nhuận lâu dài cho sự nghiệp của người nghệ sĩ hoặc giúp phát triển nghệ thuật, làm giàu tài chính cho một tổ chức nghệ thuật, hoặc
c.  Thúc đẩu hợp tác giữa các tổ chức tăng cường nỗ lực của họ, và
d.    Không đủ điều kiện để tài trợ theo các chương trình hiện có của Văn hoá Alberta (tr. 3)
Dự án phải đạt được các tiêu chuẩn bổ sung sau:
1.    Được thiết kế để đáp ứng các nhu cầu rõ ràng;
2.   Tăng cường nhận thức cộng đồng về nghệ thuật biểu diễn ở Alberta; và
3.   Có khả năng tạo lợi nhuận cho cộng đồng nghệ thuật biểu diễn của Alberta và cho Tỉnh.
Những tiêu chí mới này vừa khẳng định lại các ưu tiên về kinh phí vừa giúp xác định rõ trợ cấp của Quỹ cho nghệ thuật biểu diễn. Tầm quan trọng của việc hợp tác giữa các tổ chức và sự cần thiết phải tăng cường nhận thức cộng đồng cần được nhấn mạnh, cũng như sự khẳng định lại tầm quan trọng của việc các dịch vụ trùng lặp. Quỹ sẽ không tài trợ cho toàn bộ ngân sách của dự án, và đơn xin tài trợ phải là bản điều tra đầu tiên “tất cả các nguồn tài trợ khác có thể” (Văn hoá Alberta, 1984, tr. 3). Quỹ đang theo đuổi một chính sách cụ thể rõ ràng về những loại hoạt động biểu diễn nghệ thuật sẽ được  hỗ trợ.
Vai trò của Quỹ nghệ thuật biểu diễn Alberta tiếp tục được nâng cao. Năm 1984, trong Báo cáo thường niên của Alberta Culture, Chủ tịch HĐQT Quỹ đã nhận thức vai trò của Quỹ là “tạo tính thuận lợi và khả năng” (tr.4) trong việc thúc đẩy nghệ thuật biểu diễn ở Alberta. Năm 1989, cùng với hội viên của Alberta Culture, vai trò của các hội viên cộng đồng đối với Quỹ ngày càng được chứng tỏ. Vai trò này là rõ ràng trong việc triển khái các chức năng của Quỹ. “Quỹ Nghệ thuật biểu diễn  trong quan hệ hợp tác với các công dân Alberta, đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì và phát triển văn hoá của  tỉnh ta” (nhấn mạnh của tôi) (Alberta Culture, 1989,tr.2). Năm 1989, Quỹ đã phê duyệt tài trợ một số dự án dựa trên các hoạt động cụ thể như: đi lưu diễn ở các ùng nông thôn hoặc tổ chức lễ hội.
  • Những nghệ sĩ chuyên nghiệp
Không giống như những thời kỳ trước, các nhóm nghệ thuật chuyên nghiệp như công ty Ba lê Alberta, thành lập năm 1966, Decidedly Jazz Danceworks, thành lập năm 1984 nổi lên như những người tham gia vào các chính sách nghệ thuật. Những công ty chuyên nghiệp này bao gồm các nghệ sĩ là thành viên của công ty, và họ dược trả lương. Sự lớn mạnh của các công ty rất quan trọng bởi họ đã được một nhóm khác, cùng với những nghệ sĩ nghiệp sư tìm kiếm nguồn tài trợ từ chính phủ.
Nói chung, yêu cầu về tài trợ của các nghệ sĩ chuyên nghiệp lớn hơn nhiều so với các nghệ sĩ nghiệp dư vì kinh phí cho sản xuất, quản lý, nhân viên và cán bộ. Các công ty chuyên nghiệp thường yêu cầu tài trợ tiếp tục để giúp trợ cấp cho việc điều hành ngân sách.
Những yêu cầu này đều được đáp ứng bới Quỹ nghệ thuật biểu diễn Alberta năm 1981. Chương trình khuyến khích tài trợ nghệ thuật biểu diễn nhằm giảm thâm hụt cho các công ty chuyên nghiệp. các nghệ sĩ chuyên nghiệp cũng được Quỹ công nhận vào năm 1984 khi họ được liệt kê vào danh sách đủ điều kiện xin tài trợ. Nhu cầu về xin tài trợ của nghệ sĩ chuyên nghiệp ngày càng nhiều và chính phủ đã đáp ứng điều đó bằng cách mởi rộng thêm nữa các hoạt động của Quỹ.
Thay đổi chính sách
- Quỹ Sổ số miền Tây Canada
Chính quyền Alberta đã gắn chính sách nghệ thuật với chính sách kinh tế bằng cách đưa vào đó hiệp định sổ sổ đầu tiên vào năm 1974, với sự thành lập của Quỹ Sổ số Miền Tây Canada (WCLF). Thành viên của Hiệp định bao gồm các tỉnh bang Manitoba, Saskatchewan, Alberta, và British Columbia; Yukon và các hạt Tây Bắc tham gia như là thành viên liên kết. Trước năm 1974, ở Alberta không có các loại hình sổ số được điều hành bởi Chính quyền . Nghệ thuật và văn hóa đã nhận được 20% thu nhập ròng của Quỹ WCLF ở Alberta. Hiệp định này dẫn đến sự hỗ trợ tài chính mới cho các hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật.
Bời vì khoản tiền sổ số không được tạo ra thông qua thuế đô la nên nó đã thiết lập một loại nguồn thu “trên trời rơi xuống” cho chính quyền. Thay vì các khoản tiền bổ sung trực tiếp cho ngân sách vốn đã rất lớn cho các chương trình xã hội như là chăm sóc sức khỏe, chính quyền đã chuyển khoản thu tới các hoạt động không thiết yếu nhưng đáng ao ước mang tính xã hội như vui chơi giải trí và nghệ thuật. Quỹ này ban đầu được thiết kế để hỗ trợ cho ngân sách nghệ thuật, nhưng sau đó trở thành phần chủ yếu của ngân sách. Tới năm 1991, toàn bộ ngân sách 17 triệu USD của Quỹ vì Nghệ thuật Alberta được tài trợ từ sổ số. (Sau sự hợp nhất của các Quỹ nghệ thuật vào năm 1991, tài trợ cho các hoạt động biểu diễn nghệ thuật được đưa vào ngân sách của Quỹ vì Nghệ thuật Alberta.
Sự dịch chuyển sang gây quỹ từ sổ số cho lĩnh vực nghệ thuật là một sự chuyển đổi từ từ do chính quyền thực hiện đi từ sự tài trợ cho nghệ thuật thông qua doanh thu thuế nói chung. Trong khi sự dịch chuyển này trong sự tài trợ chỉ ra một sự dịch chuyển trong sự ưu tiên của chính quyền  theo hướng giảm quy mô các cam kết của mình cho nghệ thuật, trong thực tế nó tiếp tục bảo đảm tài trợ cho lĩnh vực nghệ thuật. Văn phòng Bộ  xem xét việc gây quỹ từ sổ số như sự thành công đối với lĩnh vực nghệ thuật, bởi vì những quỹ này không bị ảnh hưởng bởi sự cắt giảm chi tiêu của chính quyền. Trong khi các chương trình và văn phòng thuộc cấp Bộ được tài trợ từ thu chung đã bị cắt giảm, các quỹ sổ số vẫn giữ nguyên không đổi, do đó duy trì được quỹ cho lĩnh vực nghệ thuật thông qua Quỹ vì Nghệ thuật Alberta. Sự an toàn này không mang lại một sự đảm bảo cho việc tiếp tục tài trợ cho nghệ thuật. Một cuộc tái đàm phán về Hiệp định Sổ số, hoặc một sự suy giảm trong doanh thu sổ số sẽ có nghĩa là giảm bớt số đô la dành cho nghệ thuật. 
- Cuốn sách “Nhìn về Phía trước”: Một phương pháp tiếp cận mới đối với chính sách nghệ thuật
Vào năm 1987, Phòng Phát triển Văn hóa thuộc Bộ Văn hóa và Chủ nghĩa Đa văn hóa bắt đầu quá trình lập một kế hoạch chiến lược để làm rõ vai trò của nó đối với khía cạnh nghệ thuật cộng đồng. Quá trình này bao gồm việc xuất bản tập sách nhỏ: “Nhìn về Phía trước: Tiến tới Quan hệ Hợp tác vì sự Phát triển Văn Hóa ở Alberta” (Alberta. Bộ Văn hóa và Chủ nghĩa Đa văn hóa Alberta, 1989). Cuốn sách nhỏ này được “thiết kế để khuyến khích và tạo điều kiện thuận lợi cho sự thảo luận rộng rãi về các kế hoạch của Phòng Phát triển Văn hóa”. Phòng Phát triển Văn hóa muốn kiểm tra phản ứng của cộng đồng nghệ thuật đối với các đề xuất của Phòng. Tính hợp pháp về vai trò của chính quyền trong lĩnh vực nghệ thuật như là một người ủng hộ cho nghệ thuật, nhưng không phải là người kiểm soát nghệ thuật như giả định trong kế hoạch. Câu hỏi có hỗ trợ nghệ thuật hay không không phải là mối quan tâm chính; câu hỏi làm thế nào để hỗ trợ cho nghệ thuật mới là vấn đề trung tâm.
Kế hoạch này có vai trò đáng kể vì nó đã giới thiệu khái niệm “trách nhiệm chia sẻ” của tất cả các cơ quan thành phần và tầm quan trọng của “đồng bảo trợ và hợp tác giữa cộng đồng văn hóa, khu vực tư nhân và chính quyền”. Các đầu vào từ các nghệ sỹ và khách  hàng chỉ ra cái mà họ muốn ảnh hưởng nhiều hơn đến các hoạt động của Phòng, nhưng cũng chuẩn bị để chia sẻ trách nhiệm đó.
Một sự thay đổi từ chính sách nghệ thuật của chính quyền cũ về việc bỏ hoạt động nghệ thuật không được xác định tương đối rõ ràng trong chính sách mới. Cuốn sách “Nhìn về Phía trước” đề xuất rằng có một nhu cầu về một chính sách được viết với quan điểm của lĩnh vực nghệ thuật. Nó lập luận rằng chính sách nên đặt bối cảnh cho các hoạt động của Phòng. Một vai trò rõ ràng của Phòng Phát triển Văn hóa là cần thiết phải tham gia vào những hiệp định hợp tác với các thành viên phi chính quyền.
- Sự quá độ sang giai đoạn tiêp theo
Tới năm 1991, một sự quá độ khác bắt đầu diễn ra trong phạm vi cộng đồng chính sách nghệ thuật Alberta. Chính quyền Alberta đã bước vào một thời kỳ tái cấu trúc với mục tiêu tinh giản biên chế. Các hiệp định rộng rãi trong phạm vi liên minh vận động chính sách cho vai trò của lĩnh vực nghệ thuật đã tồn tại trong hai thập kỷ trước bắt đầu tan rã. Sau cuộc bầu cử mà Ralph Klein đắc cử, liên minh vận động chính sách bắt đầu một vòng xoáy đi xuống vì chính quyền ủng hộ cho nghệ thuật trở thành nạn nhân trong siêu chính sách về tinh giản biên chế. Sự liên minh bị phân mảnh vì các thành phần khác nhau tìm cách bảo vệ chính lợi ích của họ. Một số yếu tố xuất hiện góp phần vào sự thay đổi đó — kinh tế, chính trị và xã hội.
Alberta trải qua một sự suy giảm kinh tế trong những năm cuối của thập kỷ 1980. Số thu của chính quyền bắt đầu giảm dần bởi vì thuế tài nguyên thấp hơn ở các ngành công nghiệp dầu khí và kết hợp với chi phí leo thang cho các chương trình xã hội chủ yếu như là y tế và giáo dục. Bởi vì Alberta không còn có sự thặng dư ngân sách trong những năm trước đó, sự tái cơ cấu ngân sách là cần thiết. Thập kỷ 1990 cũng chứng kiến cuộc bầu cử của Ralph Klein như là một lãnh đạo mới cho chính quyền Bảo thủ. Chính quyền của ông ta phản ánh một phương pháp tân-bảo thủ trong điều hành cái mà nhấn mạnh một ngân sách cân bằng và khu vực tư nhân kiểm soát nhiều chức năng của chính quyền. Phương pháp này đã dẫn đến sự cắt giảm trong nhân viên và các nguồn lực cho chính quyền, cũng như loại bỏ hoặc hợp nhấy nhiều bộ phận chính quyền, theo sau Văn hóa Alberta, bộ phận đã bị sáp nhập vào Bộ Phát triển Cộng đồng vào năm 1991.
Trên mặt trận chính trị, hai nhóm nghệ thuật mới đã nổi lên trong phạm vi liên minh ủng hộ trong những năm 1990, đó là Liên minh Lưu diễn Nghê thuật Alberta (ATAA) và Liên minh vì Nhận thức Văn hóa. ATAA bắt đầu cung cấp những dịch vụ mà trước đây được cung cấp bới chính quyền cho cộng đồng nghệ thuật, cũng như bắt đầu một chiến dịch thông tin công cộng để giữ nghệ thuật là chính sách nghị sự và cố gắng để tiếp tục duy trì nguồn tài trợ từ chính quyền cho lĩnh vực nghệ thuật. Cả ATAA và Liên minh đều cố gắng để tác động lên chính sách của chính quyền đối với nghệ thuật.
Sự phụ thuộc ngày càng tăng của quỹ nghệ thuật vào doanh thu sổ số và sự giới thiệu của những nghệ sỹ chuyên nghiệp đến với cộng đồng chính sách nghệ thuật đã thay đổi sự tương tác giữa các thành viên liên quan tới tiến trình này. Một sự đa dạng hơn về nhu cầu và ưu đãi trong phạm vi cộng đồng chính sách nghệ thuật bắt đầu nổi lên vào cuối thời kỳ thứ ba, do đó làm cho tính chất đa phương của cộng đồng nghệ thuật  trở nên rõ ràng.
CHƯƠNG 4. Tinh giản biên chế và tư nhân hóa trong chính sách nghệ thuật giai đoạn 1991 – 1997
Sự suy thoái kinh tế trong những năm cuối của thập kỷ 1980, kết hợp với sự thâm hụt ngân sách của tỉnh bang ngày càng gia tăng, đã dẫn tới những chính sách mới của chính quyền tập trung vào tinh giản biên chế và tư nhân hóa trong tổ chức và tài chính. Tác động của siêu chính sách về sự cắt giảm chi tiêu của chính quyền và tư nhân hóa  buộc các thành viên của liên minh chính sách nghệ thuật phải tranh giành để bảo vệ lợi ích của chính họ. Điều này dẫn tới một sự phân mảnh hóa giữa các thành viên phi chính quyền cũng như giữa chính quyền và các bên phi chính quyền. Bộ trưởng và các quan chức phải tuân theo chính sách chính quyền linh hoạt và các bên hoạt động nghệ thuật khác phải thay đổi để bảo vệ lợi ích của chính họ. Sự hợp tác trở nên mong manh. Hiệp định các Ngành Công nghiệp Văn hóa Albeta Canada, sự hợp nhất của các Quỹ, và phương pháp tiếp cận đa chức năng của những nghệ sỹ chuyên nghiệp như các tác phẩm của Decidedly Jazz Dance là những kết quả quan trọng.
- Tái tổ chức chính quyền
Theo sau cuộc bầu cử của chính quyền Ralph Klein vào năm 1993, trách nhiệm về lĩnh vực nghệ thuật được chuyển cho Bộ Phát triển Cộng đồng mới được thành lập. Gary Mar trở thành Bộ trưởng Bộ Phát triển Cộng đồng vào tháng 7 năm 1993, sau nhiệm kỳ ngắn ngủi của Diane Mirosh. Vào tháng 10 năm 1996, sau một sự xáo trộn nội các và những tin đồn về cuộc bầu cử sắp tới, Mar đã bị thay thế bởi Shirley McClellan, cựu Bộ trưởng Bộ Y tế.
Đóng vai trò Bộ trưởng Bộ Phát triển Cộng đồng, Gary Mar là một người ủng hộ lĩnh vực nghệ thuật, nhưng ông ta hi vọng cộng đồng nghệ thuật chia sẻ trách nhiệm hỗ trợ nghệ thuật. Cộng đồng  nghệ thuật phải bày tỏ “tính chủ động, tự chủ, tự lực, và giúp đỡ lẫn nhau để đóng vai trò quyết định trong các công việc của cộng đồng”. Ông ta coi mục đích của Bộ là tạo ra cơ hội để nâng cao chất lượng cuộc sống và cung cấp sự hỗ trợ kỹ thuật và sự động viên cho các cộng đồng người mà phải điều khiển quá trình thay đổi.
Bộ Phát triển Cộng đồng (DCD) chịu trách nhiệm về một loạt rộng các khu vực chính sách từ văn hóa, giải trí, di sản, tới phúc lợi cho người cao tuổi. Theo Báo cáo Thường niên của Bộ (1993), sự sát nhập các chức năng từ các Bộ riêng biệt trước đây dựa trên quan điểm cho rằng mỗi khu vực chính sách đều là môt phần của nhiệm vụ lớn hơn: “để đảm bảo sự tiếp diễn của những trải nghiệm độc đáo của Alberta và chất lượng cuộc sống của nó.” Thêm vào đó, Bộ đã cấp “sự hỗ trợ hiệu quả và chuyên môn kỹ thuật” để giúp các cộng đồng “đạt mục tiêu của họ” . Bộ có chức năng như là một người dẫn lối để hỗ trợ cho các cộng đồng trở nên “tự cung tự caaos” và “sáng tạo”.
Trong phạm vi của bộ, trách nhiệm về Nghệ thuật được trao cho Ban Nghệ thuật và các Ngành Công nghiệp Văn hóa của Phòng Dịch vụ Cộng đồng. Ban Nghệ thuật được chia nhỏ hơn thành các Khu vực Dịch vụ Nghệ thuật, Khu vực Nhận thức Nghệ thuật, Khu vực Công nghiệp Văn hóa và Khu vực Dịch vụ Phân loại Phim.
Mục đích của Ban Nghệ thuật là “hỗ trợ các điều kiện trong đó nghệ thuật phát triển mạnh và trong đó sự tham gia tích cực là một phần không thể thiếu của lối sống Alberta.” Nó có chức năng cung cấp “sự phát triển chuyên nghiệp cho cá nhân, phát triển một cách có tổ chức cho các cơ quan nghệ thuật, và thay mặt cho Quỹ Alberta quản lý các chương trình trợ cấp cho Nghệ thuật”.
Sự di chuyển trách nhiệm về lĩnh vực nghệ thuật vào một cơ quan lớn hơn, đa năng không chỉ có tác động biểu tượng đến cộng đồng chính sách nghệ thuật mà nó còn chỉ ra một sự tái định vị chính trị của lĩnh vực nghệ thuật. Nghệ thuật (như một phần của Văn hóa) không còn có sự phân biệt của môt cơ quan riêng như Bộ Văn hóa và Chủ nghĩa Đa văn hóa Alberta nưa; no chỉ còn là một trong rất nhiều trách nhiệm của một Bộ lớn hơn. Nghệ thuật trở thành một bước bị loại bỏ từ công chúng trong các điều khoản về công nhận tên và những điều liên quan tới mục đích của cơ quan chính quyền. Bộ Văn hóa và Chủ nghĩa Đa văn hóa Alberta đã có thể nhận biết rất dễ dàng khi chịu trách nhiệm về nghệ thuật và văn hóa. Ngược lại, Bộ Phát triển Cộng đồng Alberta không hề liệt kê những trách nhiệm cụ thể. Trong tinh thần đó, Bộ lớn hơn đã trao những lợi thế giới hạn cho cộng đồng nghệ thuật. Bộ Phát triển Cộng đồng mới nắm giữ sự hiện diện chính trị mạnh mẽ hơn trong chính quyền và bị dẫn dắt bởi Các Bộ trưởng có thể nhận thấy tính công cộng nhiều hơn. Tuy nhiên, điều đó cũng có nghĩa là một cơ quan phải chia sẻ các nguồn lực của nó thông qua các đặc phái viên từ các cơ quan khác. Hơn nữa, cộng đồng nghệ thuật không còn được đại diện trong Nội các bởi thủ trưởng của nó, thay vào đó cộng động được đại diện bởi một Bộ trưởng chịu chỉ trách nhiệm về nghệ thuật trong một số nghĩa vụ khác nhau.
Sự công nhận này trong phạm vi Ban Nghệ thuật có sự đột phá so với cấu trúc trước đó. Ban Nghệt thuật lúc đầu thiết lập với các khu vực dịch vụ riêng biệt dựa trên loại hình, như là Nghệ thuật Âm thanh và Hình ảnh. Trái lại, tổ chức mới dựa trên chức năng và không phân biệt các loại hình khác nhau. Nó ghép chung các loại hình Nghệ thuật (Hình ảnh, Âm nhạc và Biểu diễn) tương tự như sự hợp nhất các Quỹ khác nhau thành Quỹ vì Nghệ thuật Alberta. Điều này giúp làm giảm số lượng cơ quan chịu trách nhiệm về nghệ thuật; đó là các hoạt động của Ban Nghệ thuật không thể nhận ra các loại hình nghệ thuật cụ thể mà là các dịch vụ chung chung. 
Sự thừa nhận của Shirley McLellan về danh mục trong tháng 10 năm 1996 cũng đã chứng kiến một sự thay đổi trong cấu trúc của Bộ. Ban Nghệ thuật và Văn hóa trở thành Ban Nghệ thuật, Giải trí và Thư viện. Sự thay đổi lần này về tổ chức đã nhóm nghệ thuật với giải trí, cho thấy quan điểm của chính quyền về nghệ thuật như là một phấn của các hoạt động giải trí.
- Sự hợp nhất các Quỹ tài trợ
Một sự tái cấu trúc đáng kể trong chính quyền Alberta đã diễn ra vào ngày 01 tháng 09 năm 1991, với việc thông qua Đạo luật Quỹ vì Nghệ thuật Alberta. Đạo luật mới này thay thế cho Đạo luật Ngân quỹ Nghệ thuật Alberta dẫn đến việc chấm dứt các Quỹ: Quỹ Nghệ thuật Alberta, Quỹ Alberta cho Biểu diễn Nghệ thuật và Quỹ Alberta cho Văn học Nghệ thuật (Alberta, 1991, Hiệu chỉnh Hình tượng của Alberta, chương A-21.5). Quỹ vì Nghệ thuật Alberta (AFA) mới gộp nhiệm vụ của cả ba Quỹ ban đầu. AFA được tổ chức theo mô hình các Quỹ trước đó và được lập ra như một tổ chức chịu trách nhiệm với Bộ trưởng. Nhiệm vụ của AFA là hỗ trợ cho tất cả các loại hình nghệ thuật, nơi nghệ thuật được định nghĩa là “văn học, biểu diễn, hình ảnh và các nghệ thuật truyền thông và loại hình bất kỳ theo quy định” . Quỹ này có năm mục đích được tuyên bố như sau:
(a)    Hỗ trợ và đóng góp vào sự phát triển của nghệ thuật và xúc tiến nghệ thuật ở Alberta;
(b)    Cung cấp cho cá nhân và tổ chức cơ hội để tham gia và lĩnh vực nghệ thuật ở Alberta;
(c)    Nuôi dưỡng và khuyến khích việc thưởng thức các tác phẩm nghệ thuật của các nghệ sỹ Alberta;
(d)    Sưu tầm, bảo vệ và trưng bày các tác phẩm của các nghệ sỹ Alberta; và
(e)    Giúp đỡ các nghệ sỹ cư trú tại Alberta trong công việc của họ (Alberta, 1991, Hiệu chỉnh Hình tượng của Alberta, chương A-21.5).
Ngoài các mục đích đã tuyên bố và tương tự như các Quỹ trước đó, Bộ trưởng ra lệnh để cấp “đối tượng ưu tiên và hướng dẫn” cho AFA.
Sự kết hợp của ba Quỹ trước đó và sự thiết lập AFA mới chủ yếu là một biện pháp tiết kiệm chi phí (Buick, 1992, trang 4). Các chi phí hành chính cho ba quỹ tiếp tục gia tăng. Vào giai đoạn 1987-1988, các chi phí cho các quỹ là 730,000 USD và tới giai đoạn 1989-1990, chi phí đó là 883,000 USD (Buick, 1992, trang 4), một sự gia tăng lên tới 21%. Tinh giản ba quỹ thành một quỹ với nhiệm vụ lớn hơn được dự kiến để cắt giảm số lượng thành viên và nhân viên quá lớn nhằm giảm lượng quỹ chi cho hoạt động hành chính. Việc hợp nhất này của ba quỹ song song với những thay đổi đã được thực hiện trong khu vực tài trợ công cộng khác, như là y tế, nơi mà sự khu vực hóa đang diễn ra.
Lý do thứ hai cho sự hợp nhất các Quỹ liên quan đến khả năng viện trợ. Các nghệ sỹ đa kỹ năng (các nghệ sỹ mà công việc của họ liên quan đến các yếu tố từ nhiều hơn một lĩnh vực, như là một nghệ sỹ trực quan người kết hợp âm thanh và âm nhạc vào một cuộc triển lãm ảnh như là một phần của buổi triển lãm) bị giới hạn bởi nguồn tài trợ cung cấp thông qua ba Quỹ. Một số nghệ sỹ nhận tài trợ từ hai hoặc nhiều hơn hai nguồn, trong khi một số “nhận ra rằng loại hình của hệ thống dựa trên cấu trúc không thể đáp ứng nhu cầu của họ và không nhận được từi trợ”. Quỹ mới mang nghĩa là cho phép tất cả các nghệ sỹ có khả năng tiếp cận tài trợ.
Ban đầu, việc thành lập Quỹ gặp phải sự phản kháng trong phạm vi cộng đồng nghệ thuật do sự lo ngại về việc giảm tài trợ và giảm sự công nhận công cộng đối với mỗi loại hình. Sự hợp nhất không có tác động tiêu cực đáng kể và trong dài hạn đối với các nghệ sỹ bởi vì quỹ nghệ thuật không bị ảnh hưởng.
Vào ngày 01 tháng 04 năm 1994, Bộ Phát triển Cộng đống thực hiện một sự thay đổi đáng kể đối với Quỹ vì Nghệ thuật Alberta. Khi ông Glen Buick, Giám đốc Điều hành của Quỹ vì Nghệ thuật Alberta, nghỉ hưu, ông ta bị thay thế bởi Tiến sỹ Clive Padfield người đảm nhiệm vị trí đó bên cạnh vài trò của ông ta là Giám đốc của Ban Nghệ thuật và các Ngành Công nghiệp Văn hóa. Trách nhiệm kép này được giải thích một cách chính trị để đảm bảo sự tiếp diễn của “mối quan hệ công việc tuyệt vời hiện đang tồn tại giữa Quỹ tài trợ và Ban Nghệ thuật,” (Thông báo từ Bộ trưởng, 1994). Padfield là liên lạc hành chính người mang lại liên kết truyền thông giữa các Ban và Quỹ tài trợ. Trong khi vài trò kép đối với Padfield không thực hiện hoạt động hàng ngày của các chương trình Quỹ hoặc tiến trình tài trợ, điều đó có nghĩa là một sự thay đổi trong cách mà Quỹ tài trợ được trình bày trước công chúng. Vì sự thay đổi này, Chủ tịch Hội đồng của Quỹ tài trợ, ông Jock Olsler, được đảm nhiệm một vị trí công khai hơn với quan điểm để tiếp tục các hoạt động của Quỹ tài trợ. Chẳng hạn, trong các bài phát biểu và tham dự vào những sự kiện đặc biệt như là Trưng bày, Quỹ tài trợ được đại diện bởi Chủ tịch của Quỹ, một người được bổ nhiệm bởi chính quyền, không chỉ là Giám đốc Điều hành, một quan chức chính quyền. Việc loại bỏ vị trí riêng biệt của Giám đốc Điều hành là một biện pháp để cắt giảm chi phí hành chính trong hoạt động của Quỹ tài trợ. Vai trò nổi bật đối với Chủ tịch AFA là một phần sáng kiến của Bộ trưởng Mar để khiến cộng đồng nghệ thuật đóng một vài trò tích cực hơn, để Chính phủ cung cấp các hỗ trợ kỹ thuật (như đã thảo luận ở trên).
- Hiệp định các Ngành công nghiệp Văn hóa Canada-Alberta
Như một phần của sự tái cấu trúc, chính quyền tỉnh bang Alberta và Chính phủ liên bang Canada tham gia vào một dự án thí điểm về gây quỹ cho nghệ thuật với tên gọi Hiệp định các Ngành công nghiệp Văn hóa Canada-Alberta. Được ký vào ngày 22 tháng 04 năm 1992, Hiệp định nỗ lực để mang lại một cơ sở kinh tế ổn định cho các hoạt động nghệ thuật được lựa chọn. Hiệp định bao quát việc ghi âm, sách, các ấn bản định kỳ, các công ty phim và video, những ngành được gọi chung là công nghiệp văn hóa. Quỹ tài trợ được quản lý bởi Phòng Dịch vụ Cộng đồng thuộc Bộ Phát Triển Cộng đồng Alberta.
Hiệp định được ký kết để “tăng cường khả năng tồn tại về mặt kinh tế trong dài hạn của các công ty Alberta hoạt động trong lĩnh vực công nghiệp văn hóa” . Để giúp đỡ các công ty này, chương trình cung cấp quỹ hỗ trợ cho ba loại hình hoạt động sau:
(1)     Hỗ trợ các công ty công nghiệp văn hóa với các sáng kiến kinh doanh và quản lý được thiết kế để đảm bảo khả năng tồn tại về kinh tế trong dài hạn;
(2)     Hỗ trợ các công ty công nghiệp văn hóa và các hiệp hội chuyên nghiệp trong phát triển và mở rộng marketing nội địa, quốc tế và các mạng lưới phân phối, để mang lại các sản phẩm văn hóa chất lượng cao của Alberta đến với người tiêu dùng, và;
(3)     Giúp các công ty và các hiệp hội đào tạo và phát triển nguồn nhân lực chuyên nghiệp có kỹ năng cao để duy trì ngành công nghiệp này trong dài hạn.
Các quỹ được dùng để giúp các công ty thiết lập một cơ sở hạ tầng có tổ chức và một lượng đủ nhân viên đã qua đào tạo để cạnh tranh trên thị trường. Trong bốn năm, 7 triệu USD của chương trình “đã được cắt giảm sau đó chỉ còn 20% bởi sự hạn chế tài chính ở cả hai cấp chính quyền”. Sự cắt giảm trong quỹ tài trợ này đối nghịch với việc đóng góp quá mức cho chương trình bởi các nghệ sỹ.
Mục đích của thỏa thuận là cung cấp cho các công ty sự ổn định trong dài hạn, không phải là tài trợ cho các dự án ngắn hạn. Theo ông Ruth Bertelsen, Tổng Giám đốc của hiệp định, “hiệp định Canada-Alberta là độc nhất bởi vì nó dựa trên kế hoạch kinh doanh, không phải là tài trợ dự án cụ thể.” Hiệp định là một phần của xu hướng của chính phủ nhằm tư nhân hóa và giảm sự phụ thuộc vào sự hỗ trợ của chính quyền. Nó tập trung vào những loại hình hoạt động nghệ thuật có liên quan đến khả năng tồn tại về mặt kinh tế bên cạnh sự sáng tạo và biểu hiện. Xu hướng này có thể trở thành mô hình cho việc định hướng các chính sách trong tương lai.
Các thành viên mới trong liên minh vận động chính sách
Trong phản ứng đối với sự hạn chế tài chính của chính quyền, sự tái tổ chức của cơ quan chính quyền chịu trách nhiệm về chính sách nghệ thuật và những  thay đổi đối với hệ thống tài trợ, một số nhóm lợi ích mới nổi lên – Liên minh Lưu diễn Nghệ thuật Alberta, một tổ chức dựa trên dịch vụ khách hàng và Liên minh Nhận thức Văn hóa, một nhóm lợi ích công cộng linh động.  Những nhóm này nổi lên để đại diện cho quyền lợi của các thành viên ở cấp tỉnh thông qua liên minh vận động chính sách, sự tham gia vào trong quá trình chính sách và cung cấp dịch vụ.
Liên minh Lưu diễn Nghệ thuật Alberta (ATAA)
Liên minh Lưu diễn Nghệ thuật Alberta (ATAA) là một tổ chức dịch vụ thuộc cấp tỉnh bang mà hỗ trợ các công ty lưu diễn các hoạt động nghệ thuật. ATAA bắt nguồn từ cuộc trưng bày về Xã hội Nghệ thuật Biểu diễn Alberta, một nhóm “hoạt động trong năng lực tư vấn cho nhân viên của Ban Nghệ thuật,” trong Bộ Phát triển Cộng đồng, Hội này bao gồm một Hội đồng Tư vấn, có chức năng tư vấn đầu vào cho việc lập kế hoạch và phối hợp của các hội nghị marketing nghệ thuật hàng năm của chính quyền (Phòng trưng bày Albeta), và giúp “phát triển một cấu trúc được dự kiến rằng sẽ nỗ lực để đáp ứng nhu cầu của mọi người trong Công nghiệp Nghệ thuật Lưu diễn”. ATAA là tổ chức đã nổi lên sau đó.
Chính quyền có liên quan đối với sự phát triển của ATAA trong hai khu vực chính: dẫn dắt và hướng dẫn. Chính quyền cung cấp động lực ban đầu cho sự hình thành ATAA thông qua sự khởi điểm của nó như là Hiệp hội Biểu diễn Nghệ thuật để nó phát triển thành ATAA. Đó là ý tưởng cho việc hình thành Liên minh xuất phát từ Ban Nghệ thuật. ATAA là một kết quả của sự dẫn dắt của chính quyền “khuyến khích các quan hệ hợp tác hai bên cùng có lợi trong sự phát triển lĩnh vực nghệ thuật”.
Chính quyền cấp hướng dẫn cho ATAA thông qua một mối quan hệ công việc gần gũi. Chính quyền và ATAA là đối tác trong việc tổ chức và phối hợp trong hội nghị Phòng trưng bày hàng năm. Hội nghị này của các diễn giả và các nghệ sỹ mang đến cơ hội để xem các nghệ sỹ mới biểu diễn, để ký hợp đồng với các nghệ sỹ và để tham dự hội thảo. Mối liên hệ tiếp theo giữa ATAA và chính quyền được duy trì thông qua sự tham gia các cuộc hội thảo và thăm quan các cơ quan. Mối quan hệ này mang lại cho ATAA cơ hội để phát triển các mối liên hệ với nguồn cán bộ trong chính phủ và để học tập từ các nhân viên chính quyền những người mà đang tích cực cung cấp các dịch vụ cho cộng đồng nghệ thuật.
Sự dẫn dắt và hỗ trợ của chính quyền trong sự phát triển của Liên minh Lưu diễn cho phép Bộ chuyển các dịch vụ xuống cho Liên minh. Chính quyền đảm bảo rằng các chương trình mà họ đã cắt giảm [như là sự tạm ngưng của ban nghệ sỹ], vẫn được duy trì mà không có bất kỳ sự gián đoạn nào đối với người tiêu dùng những dịch vụ này. Ngoài ra, bằng cách hỗ trợ và duy trì mỗi quan hệ hợp tác với Liên minh, chính quyền giữ được tiếng là đã có hỗ trợ cho các nghệ sỹ và hạn chế sự phê phán việc cắt giảm của họ dối với các chương trình này. Khi kết hợp với hỗ trợ tài chính từ tài trợ tổ chức dịch vụ thuộc cấp tỉnh bang, chính quyền có thể hướng dẫn các hoạt động của ATAA bằng cách bao quát ATAA như là một đối tác trong các chương trình đang có của chính quyền và bằng khuyến khích họ nhận các dự án do chính quyền khởi xướng.
Liên minh có bốn chức năng chính. Ngoài sự phối hợp thực hiện Phòng trưng bày, nó mang đến những lợi ích thành viên như là “tiếp cận với nguồn thông tin và mạng giá trị của các đồng nghiệp,” cũng như là sự giảm giá đối với phí đăng ký Trưng bày, một tập san thông tin lưu diễn, một bản tin hàng quý, một bản lý lịch diễn giả (một danh sách các diễn giả, ngân sách trung bình của họ, thông tin về nơi gặp, tên tuổi, v.v…), thư mục Các nghệ sỹ đang Biểu diễn ở Alberta (trước đây là do chính quyền xuất bản) và chiết khấu tại các hội thảo Liên minh. Thứ ba, Liên minh giới thiệu các hội thảo, như là hội thảo của họ về Trình diễn Khiêu vũ, hội thảo đã diễn ra và Tháng 9 năm 1995.  Thứ tư, nó xúc tiến một chiến dịch nâng cao nhận thức nghệ thuật, chiến dịch thúc đẩy vận động chính sách trong các vấn đề nghệ thuật. Liên minh cố gắng tạo ra nhận thức về việc họ là ai và họ làm gì, cũng như nâng cáo nhận thức về các vấn đề nghệ thuật. Bởi vì ATAA nhận viện trợ từ chính quyền như một tổ chức dịch vụ cấp tỉnh bang và cơ bản là một nhóm khách hàng chính quyền được tạo ra, nên nó bị cấm đối với các chiến dịch vận động chính sách bằng ngân quỹ một cách chủ động. Thay vì Liên minh theo đuổi một cách công khai một lập trường cụ thể về một vấn đề chính sách, nó đảm bảo ràng các thành viên nhận thức được vấn đề và được cung cấp thông tin và các nguồn lực để hưởng ứng những vấn đề đó. Trong khi sự thiếu năng lực vận động chính sách là sự hạn chế chủ yếu đối với Liên minh bởi một nhóm lợi ích, việc vận động hành lang gián tiếp và tài trợ từ chính quyền lại tăng cường khả năng của Liên minh đối với các chức năng như là một nhóm dịch vụ cho Công nghiệp Lưu diễn Nghệ thuật. Chức năng này có thể mở rộng để cho phép Liên minh trở thành mộ tổ chức dựa trên nghề nghiệp, mang lại cho thành viên các dịch vụ tương tự như các nhóm chuyên nghiệp khác như là Hiệp hội Giáo Viên Alberta. Sự trưởng thành trong dài hạn của Liên minh trở thành một tổ chức dịch vụ chuyên nghiệp phù hợp với sự việc chính quyền từ từ chuyển hướng tới tinh giản biên chế và tư nhân hóa một số chức năng nhất định của chính quyền.
Mặc dù bị hạn chế bởi nhiệm vụ và cấu trúc có tổ chức, Liên minh vẫn nỗ lực để đảm bảo rằng chính quyền tiếp tục cấp tiền tài trợ cho lĩnh vực nghệ thuật. Liên minh cố gắng để liên hệ với tiến trình chính sách thông qua ba mối liên hệ chủ yếu: Bộ, Bộ trưởng và Quỹ vì Nghệ thuật của Alberta. Liên minh duy trì mối liên hệ thường xuyên với các nhân viên của Ban Nghệ thuật thông qua mối quan hệ hợp tác trong việc tổ chức Phòng trưng bày. Mối quan hệ này mang lại các cuộc hội thảo đang diễn ra và nhận thức về các hoạt động của Bộ và cơ hội để ATAA thể hiện các mối quan tâm và sự kỳ vọng trên khía cạnh các hoạt động đó. Hội đồng Liên minh duy trì liên hệ với Bộ trưởng chịu trách nhiệm về lĩnh vực nghệ thuật (trong biên chế hiện tại là Bộ Phát triển Cộng đồng) thông qua các cuộc họp, thư từ và gọi điên thoại. Các hoạt động tương tự diễn ra  để duy trì qua hệ với Hội đồng của Quỹ vì Nghệ thuật Alberta. Bởi vì sự hình thành gần đây của ATAA,  có sự một ghi nhận giới hạn trong các điều khoản về việc làm thế nào để các hoạt động của nó có thể ảnh hưởng đến chính sách của chính quyền.
- Liên minh Nhận thức Văn hóa
Nhóm thứ hai tồn tại trong một thời gian ngắn là Liên minh Nhận thức Văn hóa. Được bao gồm bởi nghệ thuật địa phương và các tổ chức văn hóa, liên minh này có chức năng “nhằm vào những vấn đề và quan hệ chung đối diện với các bộ phận hợp thành của liên minh khắp Alberta” . Liên minh đã phát triển vượt khỏi một chuỗi những cuộc gặp mặt liên quan tới một số tổ chức nghệ thuật cấp tỉnh của Alberta. Cuộc gặp mặt đầu tiên trong chuỗi những cuộc gặp đó được tổ chức vào ngày 30 tháng 10 năm 1991, từ việc đáp lại lời mời từ Joe Forsyth (Trợ lý ủy quyền Bộ trưởng) nhằm tham dự một cuộc gặp mặt các tổ chức dịch vụ cấp tỉnh. Vào cuộc gặp mặt tháng 10, các liên minh đã thỏa thuận rằng “một nỗ lực vận động hành lang chung là điều cần thiết cho sự tồn tại của các tổ chức nghệ thuật và cho cả nghệ thuật tại Alberta” (Liên minh Nhận thức Văn hóa, 1992). Sau các cuộc gặp mặt khác của các liên minh, và cuộc gặp mặt với Joe Forsyth, Liên minh Nhận thức Văn hóa đã chính thức đi vào hoạt động kể từ ngày 18 tháng 02 năm 1992, với toàn thể hội viên từ 21 tổ chức nghệ thuật và văn hóa cấp tỉnh (Liên minh Nhận thức Văn hóa, 1993a). Rất nhiều trong số các tổ chức này đại diện cho các tổ chức thành viên nhỏ hơn. Chẳng hạn như, tổ chức Wbrdworks Society của Alberta đã có toàn thể hội viên từ 13 tổ chức mà tại đó có bao gồm vả các nhóm như Hiệp hội Alberta Booksellers (Hiệp hội những người bán sách Alberta). Tư các hội viên ở Liên minh được mở rộng tới “bất kỳ tổ chức văn hóa nào quan tâm”.
Thông qua các cuộc gặp mặt được đề xướng bởi lời mời của Trợ lý Ủy quyền Bộ trưởng Forsyth và những cuộc gặp mặt này cũng có sự tham giam gia của ông, bộ phận Chính phủ đã tham gia vào sự thành lập của Liên minh. Sự thành lập này được diễn ra sớm trước cả thông báo của Bộ Văn hóa và Chủ nghĩa đa văn hóa bằng một chuỗi các cuộc gặp mặt công khai được tổ chức khắp Alberta. Các cuộc gặp mặt này được tổ chức vào tháng 5 năm 1993, là một phần của quá trình hội chẩn Chính phủ ở mức rộng hơn liên quan tới chương trình “Cùng nói về Văn hóa”. Sự khởi xướng này được tạo ra cho việc thảo luận, mở diễn đàn và được viết cho sự đệ trình của các nhóm nhỏ. Nó được thiết kế để tìm kiếm đầu vào công cộng và hỗ trợ cho kinh phí nghệ thuật trong tỉnh. Một gói thông tin tổng kết lại kết quả của các buổi gặp mặt đã được phát hành vào đầu mua thu năm 1992. Nó bao gồm những lời đề nghị và sự quan tâm về AFA, Bộ ngành và kinh phí nghệ thuật nói chung. Mối quan tâm được xây dựng về tình trạng cân bằng của kinh phí và nhu cầu cho việc lập kế hoạch dài hạn, tầm quan trọng của phát triển nghệ thuật nông thôn và đã thúc đẩy sự giao tiếp.
Quá trình phân tích này có thể là một sự cố gắng của Bộ Văn hóa và Chủ nghĩa đa văn hóa nhằm bảo vệ các cử tri của nó, và do đó bảo vệ sự tồn tại về tổ chức của phòng này (Paltiel, 1982). Từ năm 1992, Ralph Klien đã lập chiến lược và được chọn vào vị trí sử dụng và thanh giản bộ máy Chính phủ, Bộ Văn hóa và Chủ nghĩa đa văn hóa đã được thúc đẩy sáp nhập vào Bộ Phát triển Cộng đồng và được hi vọng sẽ có một tổ chức lớn mạnh, cơ quan phát ngôn, hỗ trợ, tổ chức mà đối diện với sự chuyển dịch và mất mát của tính riêng biệt về văn hóa và nghệ thuật.
Mục đích của Liên minh là để sắp xếp “văn hóa trong các chương trình nghị sự về chính trị, công cộng và cá nhân” (Liên minh Nhận thức Văn hóa, 1993b). Như một phần của mục tiêu này, tổ chức muốn nhấn mạnh vào tầm quan trọng của mỹ thuật trong hệ thống giáo dục (Liên minh Nhận thức văn hóa, 1993a): “Mỹ thuật khuyến khích sinh viên trong tất cả các mặt khi họ chuẩn bị để đặt bản thân họ vào cuộc sống xã hội, văn hóa và kinh tế của Alberta.”
Như vậy, giáo dục mỹ thuật không phải là một sự “rườm rà” và nó cũng không phải sự xa xỉ đến mức chỉ dành cho những người có điều kiện. Nó là một sự đầu tư mà cần thiết cho mọi đứa trẻ và những người trường thành trẻ tuổi để đảm bảo sự phát triển cân bằng cá nhân, một số trong họ sẽ tiếp tục theo đuổi nghệ thuật khi trưởng thành và trở thành những nghệ sỹ tài ba (Liên minh Nhận thức Văn hóa, 1993a). Mục tiêu bao quát của Liên minh bao gồm mọi khía cạnh của văn hóa, không liên quan đến quy tắc hay tuổi của nhóm tham gia.
Tổ chức nỗ lực để được tham gia trong quy trình chính trị qua ba lĩnh vực chính. Đầu tiên, nó khuyến khích nhận thức chung về những mối quan tâm của tổ chức. Sự phát hành Bộ Hoạt động Chính trị là một sự tổng kết về các vị trí đảng phái với các chi tiết về văn hóa trước sự lựa chọn cấp tỉnh cuối cùng (1992), đã là một ví dụ cho hoạt động này. Thứ hai, nó chuẩn bị cái nhìn tóm tắt cho Chính phủ. Trong khi vẫn ở giai đoạn hình thành, các Liên minh đã chuẩn bị một bản tóm tắt với tựa đề “Tổ chức Dịch vụ Cấp tỉnh về Nghệ thuật”. Thứ ba, tổ chức nỗ lực để hoạt động như bên tư vấn hoặt tạo nguồn thông tin cho các thành viên của tổ chức.
Thời gian tồn tại của Liên minh là ngắn. Nó đã không tổ chức buổi gặp mặt nào gần đây và đã bỏ nỗ lực vận động hành lang chính phủ. Loeen minh đã có vai trò quan trọng vì nó đã chứng minh mối quan tâm từ bên trong cộng đồng nghệ thuật đối với các chính sách của chính phủ, và nó đã cho thấy sáng kiến của các nghệ sĩ trong nỗ lực để gây ảnh hưởng đến chính sách. Tuy nhiên những hoạt động tiếp theo của nó không được tổ chức tốt. Các hiệp hội tham gia dường như dã quan tâm nhiều hơn tới việc nhanh chóng giảm các lo ngại hơn là nỗ lực để ảnh hưởng liên tục đến việc hình thành chính sách.
- Công chúng
Trong những năm gần đây, công chúng thỉnh thoảng trở nên quan tâm thích đáng tới liên minh ủng hộ nghệ thuật và quá trình chính trị. Ví dụ như, các thành viên của công chúng, người mà không hoạt động trong cộng đồng chính trị nghệ thuật trước đó, đã trở nên quan tâm đặc biệt thể hiện qua các bình phẩm về nghệ thuật. Việc sản xuất gần đây của Những thiên thần tại Mỹ bởi các Dự án Rạp hát Alberta nhận được những lời chỉ trích từ những người không quen thuộc với hoạt động này nhưng lại bị xúc phạm bởi nội dung và chủ đề này. Phe đối lập đã mang lại sự công khai cho nghệ thuật và có nghĩa rằng chính phủ buộc phải xem xét các vấn đề như loại hình nghệ thuật nào thì nhận được tài trợ từ chính phủ. Chính phủ Alberta đã phản ứng lại quan điểm đó rằng nghệ thuật sẽ được xác định dựa trên luật hình sự của Canada. “Nghệ thuật mà phá vỡ luật pháp, khuyến khích sự tục tĩu, khiêu dâm trẻ em, và thúc đẩy lòng hận thù chống lại dân tộc thiểu số là vấn đề để truy tố hình sự”. Vấn đề gây tranh cãi của các quy định về nội dung của nghệ thuật đã tránh được phần lớn nhờ các chính trị gia, nhưng lại gây ra sự xem xét kỹ lưỡng của công chúng về nghệ thuật.
- Những nghệ sỹ chuyên nghiệp
Một số nghệ sỹ chuyên nghiệp đã mở rộng sự tập trung của họ ra ngoài việc chỉ tạo ra nghệ thuật để đảm bảo cho họ có một mức độ ổn định tài chính lớn mạnh hơn. Các hoạt động mới bao bồm sự nhấn mạnh tăng cường trên việc dạy dỗ cũng nhưng các dự án công sứ. Ngoài ra họ cũng đã kiếm tìm tài trợ qua các nguồn lực thay thế, các nguồn lực phi chính phủ như các hoạt động quyên góp cá nhân, các hoạt động gây quỹ.
Một ví dụ của cách tiếp cận này là Decidedly Jazz Danceworks (DJD). DJD là một công ty khiêu vũ chuyên nghiệp được thành lập vào năm 1984. Trong khi công ty được thành lập trước tiên như một công ty khiêu vũ chuyên nghiệp thì công ty này đã tham gia thêm một trường học khiêu vũ, nơi mà các thành viên công ty hoạt động như là những người hướng dẫn. Trường học này đã hoạt động rất thành công, với các lớp học thường xuyên có danh sách chờ của các học viên tương lai. Nhà trường đã mang lại một số lợi ích cho công ty: trường quay của nhà trường có thể sử dụng như không gian diễn tập khi không được sử dụng, do đó giảm trừ các chi phí thuê thêm không gian, và việc này tạo thêm cơ hội cho cộng cộng đồng, người mà muốn tiếp cận với công ty bằng cách thu hút và liên lạc giữa các vũ công chuyên nghiệp với các sinh viên khiêu vũ nghiệp dư của mình, cho phép liên lạc và trao đổi ý tưởng. Thêm vào đó, nhà trường cho phép công ty đào tạo vũ công của mình, đảm bảo sự phát triển của một vũ công chuyên nghiệp chất lượng cao cho người học và để học nghề với công ty, cũng như việc cung cấp nhân sự cả năm cho những vũ công chuyên nghiệp, chấp nhận họ tập trung vào môn nghệ thuật của họ (khiêu vũ), trái với việ tìm kiếm người thay thế, không liên quan tới nguồn thu nhập.
DJD phụ thuộc vào lượng người mua vé, sinh viên trường múa, bingos, các nhà hảo tâm cá nhân và tổ chức cũng như các khoản trợ cấp của chính phủ để duy trì tình trạng cân đối về Tài chính, Không giống như những công ty khiêu vũ khác, những công ty mà nhận được trung bình 41% ngân sách từ nguồn tài trợ của chính phủ (Sundstrom, 1996), DJD chỉ nhận được 11%. DJD đã thành công trong việc hoạt động trong phạm vi ngân sách của mình, và có thặng dư trong hấu hết những năm tài chính gần đây. Sự dịch chuyển theo chiều hướng ổn định kinh tế cho DJD, kết hợp với sự phụ thuộc hạn chế vào kinh phí từ Chính phủ, có thể trở thành một mô hình cho các tổ chức nghệ thuật trên địa bàn toàn tỉnh.
Một ví dụ thứ hai là Rạp hát Quest. Rạp hát cho công ty Audiences quảng bá các sản phẩm tới các rạp hát, trường học và các lễ hội. Thêm vào đó, Quest hợp tác với các nhà diễn kịch cho trẻ em, cũng như tham gia vào các dự án cư trú với các tổ chức khác như Đại học thuộc Phòng Lethbridge của Nhà hát và Nghệ thuật sân khấu. Những dự án bổ sung này mang lại sự đa dạng cho Công ty, nhưng hỗ trợ tiêu điểm chính của Công ty,
Mối quan tâm cho sự ổn định kinh tế và giảm phụ thuộc vào kinh phí của Chinh phủ trở thành ưu tiên quan trọng đối với các tổ chức nghệ thuật do các chính sách liên tục của chính quyền Klein hướng tới việc tinh giản biên chế Chính phủ và sự không chắc chắn về quỹ từ hoạt động xổ số vẫn ở mức tồn tại.
  1. KẾT LUẬN
Năm 1946 đã đánh dấu bước đầu của thời kỳ hình thành sự hoạch định chính sách nghệ thuật tại Alberta. Pháp chế đầu tiên, Đạo luật Phát triển Văn hóa đã được nhà nước thông qua. Suốt hai thập kỷ tới, trách nhiệm đối với chính sách nghệ thuật chuyển sang Văn phòng Thư ký Cấp Tỉnh.
Giai đoạn mở rộng bắt đầu vào 1970 – chính sách nghệ thuật được đặt trong một danh mục riêng biệt trong Bộ Văn hóa Alberta, các Quỹ Nghệ thuật được thành lập và Hiệp định Quỹ Xổ số miền Tây Canada được ban hành.
Kể từ 1991, chính sách nghệ thuật đã trải qua giai đoạn tái cơ cấu. Hiệp định Các ngành Văn hóa Alberta Canada đã đạt được, ba cơ sở nghệ thuật đã được hợp nhất và bộ phận chịu trách nhiệm về nghệ thuật biểu diễn đã trải qua qúa trình thay đổi đáng kể để trở thanh một bộ phận cộng đồng dựa trên sự phát triển. Cũng trong suốt thời gian này Chính phủ bảo trợ các nhóm hoạt động nghệ thuật, ATAA (Liên minh lưu diễn nghệ thuật Alberta) nổi lên.
Làm thế nào việc phát triển các chính sách nghệ thuật trình diễn ở Alberta được lý giải? Nghiên cứu của tôi cho thấy rằng các mô hình hoặc sự tiến hóa có thể được truy nguồn từ sự năng động của các liên minh vận động chính sách nghệ thuật, và phương pháp đặc biệt trong đó các yếu tố bên ngoài và các tham số hệ thống chỉ đạo sự phát triển của chính sách nghệ thuật.
Hiền Lê lược dịch ( Nguồn: culture.albert)

 
 

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác