1901/BVHTTDL-PC

KTBT, TT Huỳnh Vĩnh Ái Theo BỘ VĂN HÓA, THỂ THAO VÀ DU LỊCH -

Công văn Số: 1901/BVHTTDL-PC ngày 23 tháng 5 năm 2013 Về việc góp ý dự thảo Nghị định của Chính phủ quy định chi tiết biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn; các biện pháp thay thế xử lý vi phạm hành chính đối với người chưa thành niên

Kính gửi: Bộ Tư Pháp

Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch nhận được Công văn số 3396/BTP-PLHSHC ngày 06/5/2013 Bộ Tư Pháp về việc lấy ý kiến dự thảo Nghị định của Chính phủ quy định chi tiết biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn; các biện pháp thay thế xử lý vi phạm hành chính đối với người chưa thành niên. Sau khi nghiên cứu, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch có ý kiến sau:

1. Về sự cần thiết ban hành văn bản: Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch nhất trí với việc cần thiết ban hành Nghị định này để hướng dẫn kịp thời các quy định tại Luật xử lý vi phạm hành chính năm 2012 về biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn; các biện pháp thay thế xử lý vi phạm hành chính đối với người chưa thành niên. Về cơ bản, các quy định tại dự thảo Nghị định phù hợp với Luật xử lý vi phạm hành chính năm 2012 và tương đối cụ thể, rõ ràng, thuận tiện cho đối tượng áp dụng văn bản.

2. Về hình thức, kết cấu văn bản:

- Cần rà soát lại các nội dung đã được quy định trong Luật xử lý vi phạm hành chính năm 2012. Những nội dung đã quy định không nên quy định lại trong Nghị định quy định chi tiết, hoặc nếu có liên quan thì nên dẫn chiếu. Cụ thể như Điều 5 về các tình tiết giảm nhẹ, tình tiết tăng nặng; khoản 1 Điều 9 về đối tượng bị áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn; Điều 10 về thời hạn áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn; Điều 22 về thời hiệu thi hành quyết định áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn…

-Có thể xem xét đưa Điều 23 lên trước Điều 19 để tạo sự liền mạch và đối tượng áp dụng dễ dàng hình dung về quy trình thực hiện biện pháp này. Điều 19 của dự thảo là một nội dung cụ thể trong quy trình thi hành quyết định áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn quy định tại Điều 23.

- Điểm a, khoản 1 và điểm a, khoản 2 Điều 33 có thể cân nhắc lại cách diễn đạt cho phù hợp vì đối tượng mới chỉ có hành vi vi phạm hành chính mà theo quy định của pháp luật về xử lý vi phạm hành chính sẽ bị phạt cảnh cáo chứ chưa phải là đã bị áp dụng hình thức xử phạt cảnh cáo. Bên cạnh đó, cách diễn đạt của hai điểm này không thống nhất với nhau.

3. Về tên gọi của văn bản: cần cân nhắc lại tên gọi của văn bản vì theo giải trình tại Tờ trình dự thảo Nghị định, việc sử dụng cụm từ “đối với người chưa thành niên” là không cần thiết. Tên chương III cua dự thảo Nghị định cũng chỉ là “các biện pháp thay thế xử ký vi phạm hành chính”.

4. Về nội dung văn bản:

4.1. Về nguyên tắc áp dụng (Điều 3);

- Điểm đ khoản 1 Điều 3 cần bỏ cụm từ “và những tình tiết khác có liên quan’’ vì theo quy định tại Luật xử lý vi phạm hành chính năm 2012, trong các nguyên tắc áp dụng các biện pháp xử lý hành chính, việc quyết định thời gian áp dụng biện pháp xử lý hành chính không có yếu tố này và Luật không quy định ngoài các yếu tố này còn có các yếu tố khác theo từng biện pháp xử lý hành chính.

-Điểm e và điểm g khoản 1 Điều 3 đưa vào các nguyên tắc áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn đối với người chưa thành niên trên cơ sở rà soát các quy định của Luật xử lý vi phạm hành chính năm 2012. Tuy nhiên, còn thiếu nguyên tắc quy định tại khoản 1 Điều 136 của Luật xử lý vi phạm hành chính năm 2012. Đó là nguyên tắc người chưa thành niên bị áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn phải được cha mẹ hoặc người giám hộ quản lý, trường hợp không có nơi cư trú ổn định thì phải ở tại cơ sở bảo trợ xã hội hoặc cơ sở trợ giúp trẻ em.

Đoạn thứ hai của điểm e khoản 1 Điều 3 cần xem xét lại quy định người có thẩm quyền xử lý hành chính phải đảm bảo lợi ích tốt nhất cho họ. Quy định này chưa rõ ràng và quá rộng. Theo quy định của Luật xử lý vi phạm hành chính năm 2012 thì chỉ là đảm bảo một số quyền lợi như được đi học hoặc tham gia các chương trình học tập, dạy nghề.

4.2. Về xác định độ tuổi của đối tượng bị áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn đối (Điều 4); cần rà soát các quy định về xác định độ tuổi nới chung hoặc xác định độ tuổi trong xử lý vi phạm hành chính. Nếu đã có quy định rồi thì quy định tại dự thảo nghị định này hoặc nếu chưa có quy định chung thì quy định tại Nghị định này cần phù hợp với cách xác định độ tuổi trong các trường hợp khác.

4.3. Về nội dung và hình thức giáo dục (Điều 20); cần bổ sung nội dung giáo dục văn hóa vì đây là một trong những quyền lợi mà đối tượng bị áp dụng được hưởng.

Các nội dung còn lại, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch về cơ bản nhất trí với dự thảo Nghị định.

5. Về hiệu lực của văn bản: cần cân nhắc về thời điểm có hiệu lực là gnayf 01/7/2013 vì cho đến thời điểm này, văn bản này vẫn chưa kết thúc quá trình xin ý kiến các đối tượng có liên quan và đăng tải lấy ý kiến trên trang tin điện tử của đơn vị chủ trì soạn thảo.

Trên đây là ý kiến của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch về dự thảo Nghị định của Chính phủ quy định chi tiết biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn; các biện pháp thay thế xử lý vi phạm hành chính đối với người chưa thành niên, gửi Bộ Tư pháp nghiên cứu, hoàn thiện dự thảo./.

 

Nơi nhận:

-Như trên;

-Bộ trưởng (để b/c);

-TT Huỳnh Vĩnh Ái;

-Lưu: VT, PC, NTT (5).

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác