Nhà thơ Trương Nam Hương vẫn mãi vẹn nguyên tình yêu Hà Nội

Nói về những “nhà thơ Hà Nội” sống xa mảnh đất ngàn năm, không thể không nhắc đến Huỳnh Văn Nghệ, Phan Vũ, Thanh Tùng, Thái Thăng Long, Nguyễn Duy... Nhà thơ Trương Nam Hương là một gương mặt tiêu biểu trong số các “nhà thơ Hà Nội” như thế.

Nhà thơ Trương Nam Hương.Nhà thơ Trương Nam Hương.

Xa Hà Nội từ năm 12 tuổi, anh không thể nhớ hết mình có bao nhiêu bài thơ viết về Hà Nội. Không nhớ hết bởi ký ức về Hà Nội chưa bao giờ cạn nguồn hứng khởi thi ca trong anh.
Quê cha ở Huế, quê mẹ Bắc Ninh, nhưng anh sống gần suốt tuổi thơ ở Hà Nội. Cuối năm 1975, anh theo cha về phương Nam. Hà Nội của Trương Nam Hương những năm thơ trẻ là Hà Nội của “Một thời đạn bom, một thời hòa bình”.

Anh kể: “Năm 2 tuổi đã phải ngủ hầm trong đợt Mỹ oanh tạc miền Bắc lần thứ nhất. Năm 9 tuổi đã suýt chết trên đường đi học về bởi loạt rocket của Mỹ xuống Ngọc Hà mở màn cho 12 ngày đêm Điện Biên Phủ trên không ở Hà Nội”.

Anh nhớ mãi những ngày học ở trường Thống Nhất dưới chân Núi Bò. Mỗi lần đi học mẹ lại đưa anh một cái bao kiểu bao đựng gạo, cho vào trong cặp. Tan trường, anh lên Núi Bò nhặt đầy bao lá mang về cho mẹ thổi cơm. Những kỷ niệm ấy đi vào thơ anh tự nhiên là vì vậy: “Điều chẳng vô tâm là thương mẹ lắm/ Tôi nhặt mùa Thu trên đỉnh Núi Bò/ Lá ơi lá, bếp mỗi chiều mẹ nhóm/ Rủ khói về đỡ mẹ, ngún âu lo” (Thành phố tuổi thơ).

Hà Nội cho tuổi thơ anh những quả bàng, quả sấu, những hoa sữa, heo may, những mưa phùn gió bấc, áo bông, kẹo lạc, bi đất, gà con... Những thứ đơn sơ ấy giờ sao vẫn cứ trĩu nặng trong ký ức tuổi thơ anh: “Một thời Hà Nội lo toan/ Gạo ngô thì thiếu, hoa xoan lại thừa/ Một thời. Ôi một thời xưa/ Áo phong phanh gió bốn mùa buồn vui” (Hà Nội một thời). Hà Nội ngày ấy người ta trồng rất nhiều xoan để lấy cột làm nhà, khu anh ở, xoan nhiều vô kể. Sáng dậy, ngõ nhà anh hoa xoan ngao ngát tím. Anh viết về Hà Nội bằng những kỷ niệm nho nhỏ đó.

Trong số các bài thơ về Hà Nội của anh có khoảng hơn 20 bài được các nhạc sĩ phổ nhạc. Mỗi nhạc sĩ đã mang đến cho thơ anh những giai điệu đẹp, rất thăng hoa, trong số đó anh thích sự nồng nàn trong nhạc Phú Quang với Quán thời gian, sự da diết khắc khoải của nhạc Lê Trung Tín trong Góc nhớ Hà Nội, Sông 17 tuổi...

Nói về đề tài Hà Nội trong sáng tác của các đồng nghiệp ở TP.HCM, anh nhận xét: “Hình như nhà thơ nào cũng có ít nhất một câu thơ, một bài thơ về Hà Nội. Một góc chiều Hà Nội của nhà thơ Nguyễn Duy, Tôi mang Hồ Gươm đi của nhà thơ Trần Mạnh Hảo và Chiều phủ Tây Hồ của nhà thơ Thái Thăng Long... là những bài thơ hay. Một người không phải gốc Hà Nội như nhà thơ Nguyễn Duy đã viết một câu thơ rất tài tình, tôi vẫn nhớ: Em sâu sắc như kinh thành cổ kính/ Gốc si già da mốc ngói rêu xanh”.

 

Theo TTVH

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác