Nhà văn Việt kiều và cuốn tiểu thuyết đầu tiên về thế giới mafia

Trở lại Việt Nam bằng cuốn sách có cái tên rất “câu khách” Bà trùm thế giới ngầm, Hương Keenleyside cười rất thích thú và ngạc nhiên khi được biết: chị là nữ văn sỹ Việt Nam đầu tiên viết về thế giới mafia.

Nhà văn Việt kiều và cuốn tiểu thuyết đầu tiên về thế giới mafia - ảnh 1

Định cư ở Anh, lấy chồng người Anh, viết sách báo bằng tiếng Anh, nhưng cái chất Việt ở nhà văn Hương Keenleyside vẫn còn nguyên vẹn 100% từ chiếc áo dài, kiểu tóc đến giọng cười hồn nhiên, dân dã và cách nói chuyện không pha một từ tiếng “Tây” nào.

PV: Làm thế nào để chị có thể hoàn thiện cuốn tiểu thuyết dày tới 500 trang dày đặc tư liệu sống động về bà trùm của những hội Tam Hoàng, hội Xăm mình nức tiếng châu Âu và châu Mỹ chỉ trong vòng 1 năm rưỡi.  Hay chị có quan hệ thân thiết với người thuộc thế giới ngầm?

Nhà văn Hương Keenleyside: Cứ coi việc làm được cuốn sách đó là may mắn của tôi. Ban đầu, tôi chỉ viết những bài điều tra cho tạp chí Tri thức Việt xuất bản tại châu Âu. Sau đó, cứ viết liên tục, đăng liên tục và tôi mới quyết định là hoàn thiện thành tiểu thuyết. 500 trang là co cỡ chữ nhỏ lại để bán cho rẻ đấy, chứ sách của tôi ban đầu dài tận 700, 800 trang cơ.

Tôi thì không có cơ hội quan hệ với thế giới ngầm. Nhưng lại may mắn quen 1 triệu phú người Anh đồng thời là một thành viên của Hội Những thiên thần địa ngục - cũng là một tổ chức ngầm, xăm trổ đầy mình. Tôi tìm kiếm tư liệu qua ông ấy và qua sách báo.

PV: Viết về tổ chức tội phạm và cuộc sống trong bóng tối không hề đơn giản, việc chọn nhân vật người đứng đầu thế giới ngầm là phụ nữ có phải để thuận tiện hơn cho ngòi bút của chị?

Nhà văn Hương Keenleyside: Không, nhân vật của tôi là có thật 100%. Đó là một cô gái người Việt vì hoàn cảnh xô đẩy đã vượt biên, sau đó kết hôn với một ông trùm, ông trùm không may mất sớm nên cô ấy buộc phải trở thành bà trùm. Nhân vật có sẵn, nhiều tình tiết cũng có sẵn và tôi chỉ việc tưởng tượng thêm, đắp thêm. 

PV: Chị có nhận thấy sự yếu thế của cây bút nữ khi viết về những đề tài hình sự như thế này không?

Nhà văn Hương Keenleyside: Có lẽ thế. Tôi thấy mình không có được cái giọng điệu lạnh lùng, tưng tửng của Mario Puzo khi viết Bố già. Nhưng đừng nghĩ tôi dám đặt mình cạnh nhà văn lớn ấy nhé. Khi tôi viết, tôi thấy mình nhát gan lắm. Thành ra nhân vật ông trùm của tôi cũng nhát nhát, khi muốn giết người không dám tự tay sát hại mà phải sai đàn em.

PV: Được biết, trước khi xuất bản, sách đã được cắt bỏ đi khá nhiều tình tiết ly kỳ có trong thực tế, như vậy có giảm đi độ “hot” của câu chuyện không?

Nhà văn Hương Keenleyside: Tôi phải cảm ơn nhà thơ Bằng Việt đã biên tập cho tôi, nếu không thì tôi vừa in sách vừa run mất. Cuốn tiểu thuyết này có tới 50% là sự thật, 50% còn lại là hư cấu. Những phần sách bị cắt bỏ chỉ là những sự thật cụ thể mà tôi đã sử dụng khi viết tạp chí nhưng khi chuyển thể thành tiểu thuyết thì không còn phù hợp với yêu cầu thể loại, nó làm giảm đi chất hư cấu tưởng tượng của nhà văn.

PV: Nhưng cái tên rất chân thực thì giữ nguyên để bán sách?

Nhà văn Hương Keenleyside: Không, cái tên cũng thay rồi đấy. Ban đầu tên sách còn gây sốc hơn đấy chứ: “Mùi vị món thịt người”. Nghe sợ không? Nhà thơ Bằng Việt cũng góp ý là không nên để cái tên ấy, dẫu đó là một sự thật đã từng xảy ra trong quá khứ.

PV: Sách của chị bán rất chạy, nhưng thường thì những tác giả có sách “best-seller” lại không được đánh giá cao trong văn giới. Khi viết sách chị nhằm đến cái gì: số sách sẽ bán ra hay đẳng cấp được khẳng định?

Nhà văn Hương Keenleyside: Tôi không biết. Tôi cũng không bao giờ nghĩ đến điều đó. Tôi viết sách ra và chỉ quan tâm xem bạn đọc có đón nhận nó hay không. Nhưng tôi cũng không cố tình viết những chuyện gây sốc để câu khách. Có nhiều nhà văn trẻ háo hức nổi tiếng trước tuổi 30 thường viết về sex. Nhưng cái cảnh sex của đôi trai gái trước bàn thờ gia tiên trong truyện Bóng đè của Đỗ Hoàng Diệu thì tôi không thể chấp nhận được.

PV: Chị có vẻ rất tâm đắc với “đứa con tinh thần” này?

Nhà văn Hương Keenleyside: Vâng, có thể nói đây là cuốn sách tôi thích nhất. Nó được viết công phu và đầy đặn hơn cả. Hơn nữa nó cũng nhận được nhiều lời khen. Nhà thơ Bằng Việt nói đã đọc sách của tôi một mạch từ sáng đến đêm mà quên luôn cơn đau của bệnh gout.

PV: 5 năm mà viết được tới cả chục cuốn sách, xuất bản liên tục ở cả Anh lẫn Việt Nam. Chị lấy đâu ra bút lực dồi dào đến vậy?

Nhà văn Hương Keenleyside: Lại là một may mắn của tôi. ở nước ngoài, các nhà văn không mấy khi chê bai nhau, mà hầu như toàn khen ngợi. Các nhà phê bình cũng rất thiện chí, nhẹ nhàng. Có lẽ vì không bị chê nên tôi mới có tự tin để viết. Chứ nếu ở môi trường phê bình như Việt Nam, nói vui chắc tôi gãy bút lâu rồi.
Theo ANTĐ

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu

Tin khác